VỀ BÀI PHỎNG VẤN ‘Phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy’ CỦA VNNET

Những ngày qua, dư luận “nóng ran” vì chuyện điểm thi môn sử quá thấp. Đã có một số phóng viên đề nghị gặp tôi để phỏng vấn, để xin bài… nhưng tôi vẫn “kiên trì thoái lui”. Căn nguyên có nhiều, để lúc khác giãi bày vậy. Tuy nhiên, tôi lại rất chăm chỉ theo dõi các ý kiến bàn luận về chủ đề này. Từ bài trả lời phỏng vấn của ông Bộ trưởng Luận, ông Nghị viên Quốc, bài viết của nhà văn Nguyên Ngọc, GS. Nguyễn Văn Tuấn, GS. Vũ Dương Ninh, GS. Đỗ Thanh Bình, TS. Nguyễn Mạnh Hưởng, và của các giảng viên, giáo viên, sinh viên… Có lẽ, đến một lúc nào đấy tôi sẽ viết về cuộc tranh luận này. Ý tưởng này phát xuất từ hôm đọc bài trả lời phỏng vấn của PGS.TS. Phạm Quốc Sử cơ.
Tôi đã băn khoăn rất nhiều khi đọc bài phỏng vấn này. Băn khoăn lắm, vì lẽ: tác giả và tôi đã biết nhau hàng chục năm nay; biết nhau từ cái thủa hàn vi của những anh chàng đi học; lại cùng công tác mấy năm; cùng nhiều thứ lắm… Từ xưa, dù nghiên cứu ở 2 chuyên ngành khác nhau nhưng tôi vẫn luôn thích cái “khẩu khí” của anh, thích cái quan niệm sống với lý tưởng “Tả thanh thiên” (Viết lên trời cao) mà anh nói cần phải hướng đến… Thế nhưng, khi đọc bài phỏng vấn này tôi cứ thấy “lo lo”, “gờn gợn” vài điều.
1. Hình như tác giả không biết gì về quy trình ra đề thi thuyển sinh đại học. Mà cũng đúng thôi, anh đã ra đề bao giờ đâu; Bộ lại giữ bí mật về chuyện ra đề nữa. Thế nên anh mới nói: “Tôi chưa biết rõ người ra đề môn sử năm nay là ai, nhưng trước đây hầu hết là các thầy dạy ở đại học ra đề (VNT nhấn mạnh).
Một khi là đề tuyển học sinh vào ĐH, do người dạy ĐH ra thì ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi tư duy của họ.” Thực tế, phần lớn những người “làm đề” là giáo viên phổ thông (hơn 50%). Do vậy, những điều sau đó anh nói đương nhiên là cần xem lại. Hic, hic! Mà ta thấy, đề thi có gì cao siêu đâu nhỉ, toàn là những kiến thức rất cơ bản của sách giáo khoa đấy chứ.
Thực ra PGS.TS Phạm Quốc Sử cũng mới về công tác ở ĐHSP Hà Nội chưa lâu, những hiểu biết về giáo dục chưa thể gọi là sâu sắc (Tất nhiên, tôi vẫn ý thức rằng không phải “Sống lâu lên lão làng” trong chuyện học thuật). Do vậy, tôi cứ “lo lo”, “gờn gợn” khi anh khẳng định: “Đội ngũ dạy có vấn đề. Các thầy cô chịu nhiều thiệt thòi ngay từ khi còn trong quá trình đào tạo ở đại học, đó là chương trình đào tạo đại học khá nghèo về tri thức văn hoá, chỉ có chuyên môn sử trần trụi, mà cũng không thật khách quan, khoa học.
Bởi thế, phông văn hoá chung của họ còn nghèo, cộng với kiến chuyên môn không thật sâu, không đầy đủ thì không thể giảng hay được (VNT nhấn mạnh). Trước kia việc đào tạo liên ngành Văn-Sử cũng có cái hay của nó, mà nhờ thế mà các thầy cô được phân công dạy sử có kiến thức văn hoá toàn diện hơn”.
Tôi chưa rõ tác giả dựa vào cơ sở nào để có những nhận định như thế. Nếu dựa vào chương trình giảng dạy ở đại học thì chắc không phải, vì ở đó có đầy dủ các môn lịch sử văn minh, văn hóa…; nếu dựa vào thực trạng giáo viên sử phổ thông thì ai khảo sát, điều tra? Số liệu ở đâu? Bảng hỏi thế nào? Nếu không có những cơ sở đó thì: với tư cách là giảng viên lịch sử của Trường ĐHSP, tôi cảm thấy “uất ức” lắm lắm; còn nếu tôi là giáo viên sử ở phổ thông thi sẽ thấy bị xúc phạm lắm lắm!!!
Vả lại, tôi nghĩ, cái gọi là “phông văn hóa” đâu chỉ là “văn” mà còn tất cả mọi lĩnh vực. Lịch sử là những gì liên quan đến con người trong quá khứ, được chúng ta nhận thức. Mà con người đâu chỉ quan tâm đến “văn chương”??? Xưa kia, khi khoa học chưa phát triển cao, nhận thức còn hạn chế, người ta vẫn nghĩ: “Văn Sử bất phân”. Sự “phân ngành” là một bước tiến lớn của khoa học, cũng như “liên ngành” vậy!
Tôi cũng không biết PGS.TS Phạm Quốc Sử có đi chấm thi không, chấm ở những hội đồng nào, liệu có đủ để khẳng định: “Số thầy đại học lúc đầu không xem kỹ, khen đề ra hay, kích thích tư duy học sinh, vì đó cũng là tư duy, cách nghĩ của họ, nhưng với giáo viên phổ thông, những người hiểu thực trạng học sinh hơn thì rất lo lắng. Còn học sinh thì rối trí.”??? Cá nhân tôi, với tư cách là “thầy đại học” và là người tham gia chấm thi tuyển sinh năm nay, xin khẳng định: Tôi, và Tổ chấm môn sử, thuộc Hội đồng chấm thi tuyển sinh năm 2011, Trường ĐHSP Hà Nội, ngay từ đầu không hề nghĩ như PGS.TS Phạm Quốc Sử “chụp mũ”. Chúng tôi đã thấy rõ những hạn chế của đề thi và đáp án mà dư luận đã lên tiếng. Chính GS.TS. Đỗ Thanh Bình, TS. Nguyễn Mạnh Hưởng và tôi đã bàn luận xem nên nói trước công luận như thế nào, lúc nào cho hợp lý. Do đó, sau khi kết thúc chấm thi, TS. Nguyễn Mạnh Hưởng mới lên tiếng trên báo Giaoduconline (Xem bài: TS Nguyễn Mạnh Hưởng phân trần vì bài thi sử ĐH nhiều điểm 0). Lưu ý, bài viết này công bố trước bài của PGS.TS. Phạm Quốc Sử: ngày 29-7-2011 so với 6-8 – 2011.
2. “Phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy”. Vâng, tất nhiên là thế, ai chẳng biết! Tuy nhiên, tác giả nên lưu ý: chính Nguyễn Tất Thành đã nói rồi cơ mà. Tác phẩm quan trọng nhất mà Thành nói chính là cuốn “Vừa đi đường vừa kể chuyện” đấy thôi. Đấy là tài liệu gốc, các nhà nghiên cứu đã xử lý (qua các phương pháp chuyên ngành) để có những nhận thức, kết luận.
Quả thật, về điều này tôi rất lo chứ không phải chỉ “lo lo”. Vì tác giả đang công tác ở Bảo tàng HCM, chẳng nhẽ…?
3. Đúng là tác giả rất có “khẩu khí” khi đặc biệt nhấn mạnh: “Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa.” Tuy nhiên, ở đời cũng như trong nghiên cứu khoa học, sự “cực đoan” nhiều khi dẫn đến sai lầm không đáng có. Tôi không nghĩ những tri thức lịch sử được thể hiện trong sách giáo khoa của chúng ta cũng như quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn sử thời gian qua là cái “mặt nạ”. Rất có thể nó sẽ được thay đổi nhưng không phải vì nó giả dối, sai trái mà do nó đã hoàn thành “sứ mệnh” của nó. Vả lại, như trên tôi đã nói: Lịch sử là tất cả những gì diễn ra trong quá khứ, được con người nhận thức. Do đó, thế hệ sau luôn thấy cần phải bổ sung tri thức về lịch sử của ông cha mình. Đó là điều hoàn toàn dễ hiểu.
4. Dư luận cũng rất bức xúc trước vấn nạn “Cướp, giết, hiếp, hở, lộ, sex…”. Người đọc có văn hóa luôn có cảm giác bị xúc phạm trước hiện tượng “giật title”, “câu views”… Đầu đề bài báo này cũng là một loại như thế.
5. Theo tôi, việc đăng tải bài phỏng vấn này còn cho thấy trình độ, hay là “phông văn hóa” của người phỏng vấn, của tờ báo cũng cần được xem lại (Ấy là chưa xét đến chính trị đâu nhé! He, he!!!)

Nguyên văn bài phỏng vấn trên VNNET (http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/33804/-phai-chinh-nguyen-tat-thanh-noi-ra-dieu-ay-.html)

‘Phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy’
Cập nhật lúc 05/08/2011 06:08:00 AM (GMT+7)
– Đáp án có nhầm lẫn giữa bối cảnh và nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Nói nguyên nhân ở đây là không chính xác. Sao dám khẳng định điều này, điều kia là nguyên nhân một khi không phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy. Bởi thế, không nên đặt ra câu hỏi này.

PGS.TS Phạm Quốc Sử, nguyên giảng viên Khoa Lịch sử, Trường ĐHSP Hà Nội và hiện đang công tác tại Bảo tàng Hồ Chí Minh phân tích một nguyên nhân từ đề thi và đáp án môn Lịch sử dẫn tới kết quả điểm thi thấp.

Trong câu chuyện với VietNamNet, PGS chia sẻ những suy nghĩ của mình về điều đáng quan tâm hơn: làm sao để học sinh hứng thú học môn học vốn dĩ tự thân không thiếu sự hấp dẫn này: “Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về giảng dạy lịch sử cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn Lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa. Không sửa chữa nữa, phải thay đổi thôi. Ta đã sửa mấy chục năm rồi còn gì.”

PGS.TS Phạm Quốc Sử

Ảnh hưởng của tư duy người dạy đại học
Phóng viên: Sau khi có kết quả thi đại học, lại rộ lên ý kiến về đề thi môn Lịch sử khó. Liệu đề thi có bị ảnh hưởng bởi tư duy của người dạy đại học?
PGS.TS Phạm Quốc Sử: Có thể lắm! Tôi chưa biết rõ người ra đề môn sử năm nay là ai, nhưng trước đây hầu hết là các thầy dạy ở đại học ra đề.
Một khi là đề tuyển học sinh vào ĐH, do người dạy ĐH ra thì ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi tư duy của họ. Đương nhiên người ra đề cũng phải suy nghĩ rất cẩn thận và cố gắng để ra đúng với trình độ học sinh phổ thông và kiến thức SGK. Bình thường đã có thể có sự vênh nhau giữa mong muốn của người ra đề với thực trạng chất lượng dạy học môn Sử ở nhà trường phổ thông, huống chi năm nay đề thi lại mắc phải những sai sót, dẫn đến thực trạng rất đau lòng như chúng ta đã biết.
Cũng phải thấy rằng, với thực trạng việc dạy và học môn sử như hiện nay, ai ra đề tuyển sinh đại học cũng lo lắng, bởi rất dễ gặp rủi ro, “tai nạn”. Ngay cả thí sinh đạt điểm cao nhiều cũng không hẳn là tốt. Bởi thế, kỳ thi đi qua còn phải nghe ngóng dư luận. Việc ra đề vinh quang không lớn mà trách nhiệm thì rất nặng nề. Nhiều thầy rất ngại nhận trách nhiệm này.
Đề năm nay, ý đồ của người ra đề là tốt, muốn kích thích và đổi mới tư duy học sinh, phân loại thí sinh để khuyến khích được những em giỏi.
Nhưng ra đề phải thỏa mãn nhiều đối tượng. Tình trạng thí sinh đi thi mà không có điểm, giống như người đi gặt mà không có lúa mang về là điều không bình thường.
Số thầy đại học lúc đầu không xem kỹ, khen đề ra hay, kích thích tư duy học sinh, vì đó cũng là tư duy, cách nghĩ của họ, nhưng với giáo viên phổ thông, những người hiểu thực trạng học sinh hơn thì rất lo lắng. Còn học sinh thì rối trí.
Vậy đề thi năm nay không phù hợp là một đề thi tuyển sinh ĐH?
Đề ra vừa khó với trình độ phổ biến của học sinh, vừa dễ gây cho thí sinh sự nhầm lẫn. Có 5 câu thì đến 4 câu dễ bị nhầm lẫn, còn một câu thì yêu cầu học thuộc lòng, mà đây chính là điều học sinh hãi nhất và chán môn Lịch sử.
Câu 1, theo tôi, vấn đề là đáp án đã nhầm lẫn giữa bối cảnh và nguyên nhân ra đi tìm đường cứu nước của Nguyễn Tất Thành. Nói nguyên nhân ở đây là không chính xác. Sao dám khẳng định điều này, điều kia là nguyên nhân một khi không phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy. Bởi thế, không nên đặt ra câu hỏi này.
Câu 2 yêu cầu học sinh chỉ ra sự khác nhau của hai văn kiện nhưng phần dưới lại hỏi “vấn đề đó” đã được giải quyết như thế nào ở giai đoạn 1939-1945? Vậy “vấn đề đó” là vấn đề gì? Là vấn đề những điểm khác nhau giữa hai văn kiện ư? Trên thực tế, đáp án lại hoàn toàn khác và cũng không đúng với lịch sử.
Câu 3 không định đặt bẫy nhưng thí sinh dễ mắc sai lầm vì khi nói đến chiến thắng “đánh cho Mỹ cút” thì tư duy trực giác sẽ nghĩ ngay đến thắng lợi quân sự. Bởi thế nhiều thí sinh đã nghĩ ngay đến Chiến thắng của trận “Điện Biên Phủ trên không” năm 1972 và Thắng lợi Hiệp định Paris, nhưng trực tiếp phải là Chiến thắng của trận “Điện Biên Phủ sai với đáp án.
Câu 4 thì rõ ràng đã xuất hiện một cái bẫy với cụm từ “lớn nhất hành tinh”. Phần lớn học sinh sẽ nghĩ là Liên Hợp Quốc.
Với đáp án và đề thi này, học sinh có thể làm đúng nhưng soi vào đáp án lại thành sai.

PGS.TS Phạm Quốc Sử: Cần dũng cảm nhận sai về quan điểm đối với môn Sử

Tư tưởng chỉ đạo dạy Sử đã cũ
Từng là thầy của sinh viên khoa Lịch sử của Trường ĐHSP Hà Nội, ông có thể nói rõ hơn vấn đề của giáo viên dạy sử ở phổ thông hiện nay?
Thực tế, chất lượng dạy học Lịch sử ở trường phổ thông hiện nay rất đáng lo ngại. Đây là sự thật, có kiêng nể cũng không nói khác được. Điều này có nhiều nguyên nhân.
Tôi không nghĩ SGK quá nặng kiến thức, bởi chả lẽ chúng ta cứ nói với các em những điều ngô nghê mới hợp với lứa tuổi sao? Vấn đề là ở chỗ sách viết không hấp dẫn, và nói thẳng là không khách quan, nặng về số liệu mà không nâng tầm nhận thức cho người học.
Chương trình mới nặng vì bài học được giải quyết với số giờ dạy cực kỳ hạn chế trong tuần khiến cho cả thầy lẫn trò đều thấy vất vả, nặng nề.
Đội ngũ dạy có vấn đề. Các thầy cô chịu nhiều thiệt thòi ngay từ khi còn trong quá trình đào tạo ở đại học, đó là chương trình đào tạo đại học khá nghèo về tri thức văn hoá, chỉ có chuyên môn sử trần trụi, mà cũng không thật khách quan, khoa học.
Bởi thế, phông văn hoá chung của họ còn nghèo, cộng với kiến chuyên môn không thật sâu, không đầy đủ thì không thể giảng hay được. Trước kia việc đào tạo liên ngành Văn-Sử cũng có cái hay của nó, mà nhờ thế mà các thầy cô được phân công dạy sử có kiến thức văn hoá toàn diện hơn
Trên thực tế, một số trường phổ thông, không ít thầy cô đã cố gắng đầu tư nhiều để nâng cao chuyên môn, đổi mới phương pháp giảng dạy, nhưng phần lớn còn lại vẫn chưa có chuyển động.
Hiện nay người ta nói nhiều đến trình chiếu, giáo án điện tử, đến những phương tiện hỗ trợ hiện đại cho quá trình dạy học môn Sử. Nhưng tôi cho
Đã đến lúc phải vứt bỏ cách nghĩ học lịch sử chỉ đơn thuần để khơi gợi niềm tự hào dân tộc đi. Và hoàn toàn không sợ mất niềm tin. Mất niềm tin làm sao được. Chính nhân dân, xã hội, báo chí đã nói, đã nhận thức ra điều đó từ lâu rồi. Chỉ thiếu sự dũng cảm để thay đổi thôi. Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn KHXH khác nữa-PGS Phạm Quốc Sử.
rằng, kiến thức của người thầy và phương pháp, tác phong giảng dạy vẫn là quan trọng. Một khi thầy cô đã uyên bác thì giờ giảng nhất định sẽ hay. Còn khi kiến thức què cụt thì phương tiện mấy cũng vô ích.
Nhưng giáo viên phổ thông không thể là người gánh hết trách nhiệm. Còn người biên soạn SGK, của các trường đại học, rồi chương trình, và cao hơn thế là quan điểm, mục tiêu giáo dục, những vấn đề ở tầm vĩ mô. Đừng bắt giáo viên phổ thông phải gánh hết trách nhiệm, bởi dù sao họ vẫn là người thực hành sự chỉ đạo mang tính pháp lệnh từ bên trên.
Có người nói môn sử đã bị chính trị hóa, trở thành môn thuộc nhóm “giáo dục công dân” về lòng yêu nước, truyền thống tốt đẹp bằng những trang sử hồng. Ý kiến của thầy về vấn đề này như thế nào?
Đúng là như thế. Đó là điều khó bác bỏ. Môn Lịch sử là một môn khoa học đích thực, nhưng bị biến thành một môn giáo dục thuần tuý. Tại sao lại quan niệm môn Lịch sử thuần tuý chỉ là môn học giáo dục về lòng yêu nước và tinh thần tự tôn dân tộc. Đây là một cách nghĩ rất cũ và lệch lạc.
Môn Lịch sử cần phải được nhận thức lại, cũng như phải đánh giá lại vị thế của nó trong nhà trường.
Nếu tuyệt đối hoá khía cạnh giáo dục của nó, hay lợi dụng nó làm thay cho việc tuyên truyền thì chỉ khiến cho nó nghèo nàn đi và dễ bị chán, bị đơn giản hóa. Vì nó còn mảng lịch sử thế giới, nó còn phải nói đến những sự thật cay đắng không đáng học, nhưng phải đúc rút kinh nghiệm cho đời sau, hay những sự thật đã bị vùi lấp cần phải làm sáng tỏ…
Bởi thế, đã đến lúc phải vứt bỏ cách nghĩ học lịch sử chỉ đơn thuần để khơi gợi niềm tự hào dân tộc đi. Như thế chỉ cần học thuộc những bài SGK được biên soạn theo chủ định là đủ. Khó mấy cũng nhớ được, nhưng sẽ rất chán. Môn Lịch sử không phải như vậy, người ta mới chỉ khai thác nó một cách hời hợt và chủ quan thôi. Nó thực sự rất hấp dẫn, hấp dẫn tự thân như nó vốn dĩ như thế.
Phải thay đổi chứ không phải là chỉ sửa đổi trong quan điểm nhận thức về môn này. Nếu cứ sửa chữa vá víu, không thay đổi nhận thức, mà chỉ sửa chữa sách giáo khoa thì rất tốn tiền bạc mà chất lượng giáo dục vẫn không tốt lên. Tuy nhiên, đây không phải chỉ là việc của người biên soạn SGK, mà ở cấp cao hơn, ở hệ thống quan điểm giáo dục.
Liệu sự thay đổi này có ảnh hưởng đến niềm tin của xã hội vào những giá trị mà lịch sử trước đó đã tạo ra?
Hoàn toàn không. Mất niềm tin làm sao được. Chính nhân dân, xã hội, báo chí đã nói, đã nhận thức ra điều đó từ lâu rồi. Chỉ thiếu sự dũng cảm để thay đổi thôi.
Bây giờ cái người ta cần là sự thật. Mặt nạ đeo mãi đến lúc cũng phải rơi xuống. Nhưng nhận thức về nó cần phải đúng đắn, có trách nhiệm và dũng cảm. Phải dũng cảm nhận sai: sai về quan điểm chỉ đạo giảng dạy môn lịch sử và cả những môn khoa học xã hội khác nữa.
Cách đây 3-4 năm, có hội nghị về giảng dạy lịch sử trong trường phổ thông, có mặt các nhà khoa học đầu ngành báo cáo, phát biểu nhưng lại không có người chức trách cao trong ngành giáo dục đến dự.
Mọi ý kiến trao đổi trong giới sử sôi nổi thế nhưng rồi cũng chìm đi vì bên trên chưa chuyển động.
Nhưng bây giờ, đã đến lúc cần phải thay đổi. Tâm huyết của các giáo sư chưa hết, lòng yêu nước trong nhân dân vẫn chảy mạnh, niềm tự tôn dân tộc của thanh thiếu niên vẫn không hết, nỗ lực của Bộ, của Trung ương vẫn rất lớn, nhưng chưa có chuyển biến. Ấy là bởi ta còn lúng túng giữa sửa chữa hay thay đổi. Không sửa chữa nữa, phải thay đổi thôi. Ta đã sửa mấy chục năm rồi còn gì.
Xin cảm ơn ông!
Nguyễn Hường (thực hiện)

Advertisements

About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
Bài này đã được đăng trong Archives, Articles, Teaching và được gắn thẻ , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

5 Responses to VỀ BÀI PHỎNG VẤN ‘Phải chính Nguyễn Tất Thành nói ra điều ấy’ CỦA VNNET

  1. Lê Văn Tích nói:

    Em chào Thầy ạ!
    Môn lịch sử của chúng ta hóa ra thấy hay hay, cứ dăm ba năm lại được nghe dư luận xì xào… vui thật!
    Nhưng vì sao môn sử thường hay bị người đời tố cáo về sự giảm sút thì, theo em, căn cơ nhất có lẽ thang giá trị của xã hội ta đã thay đổi theo chiều hướng không có nhiều tích cực.
    Em đang dạy bồi dưỡng HSG lớp 9, nhưng em không thể trả lời cho HS của mình là bồi dưỡng để làm gì khi nếu chính các em này lại không thi đỗ vào cấp III?
    Lịch sử cũng như KHXH nói chung, dù có phương tiện, PP, nội dung, GV… tốt đến mấy đi chăng nữa mà bản thân đời sống KT-XH của xã hội Việt Nam vẫn cứ ì ạch, thấp kém thì chỉ cần có người nghe ngóng, nghe giảng là được rồi chứ đừng mong là chất lượng thấp hay cao làm gì vì, thấp hay cao cũng để làm gì khi phần đa dân tộc này vẫn đang chen chúc, dẫm đạp…với miếng cơm manh áo… phải không thầy?
    Kính chúc Thầy và gia đình: Sức khỏe – Bình an!

  2. "Quê Choa" nói:

    Em/cháu thấy anh/chú viết thì có thể không có gì sai… vì đây là quan điểm của cá nhân anh/chú!
    Nhưng mà có bao giờ anh tự hỏi người ta nghĩ gì về hình ảnh người thầy khi 1 người thầy trên blog của mình công khai chê bai một người thầy khác (đã từng công tác với nhau). Phải chăng cái thực trạng ở khoa Lịch sử ĐHSP nó là thế? Có người sẽ thắc mắc như em/cháu về nơi dạy người khác làm thầy, nơi có dòng chữ rất to ngay khi bước vào trường viết lời nhắc nhở của Bác về sư phạm và mô phạm để nhắc nhở đạo đức nhà giáo nhưng bản thân người thầy lại… “bắn súng lục” vào một người thầy khác?
    Là người không học sử, làm sử, đọc bài viết này em/cháu cảm thấy giống như “trâu buộc ghét trâu ăn” mà ông cha ta hay nói… Mặc dù em/cháu cũng là người ngoại đạo, chưa một lần ngồi nghe 2 thầy giảng bài, chẳng thể nhận định ai đúng ai sai nhưng rõ ràng có 1 người không một lời chê trách mình, còn mình đã chê trách (về cả năng lực) bằng những câu rất “đắt” nhất là dấu “…”

    • Cám ơn ý kiến đóng góp của bác, lần sau em/tôi sẽ “hãm”!!! Suy nghĩ của em/tôi lúc đó nó nằm trong không khí của “mùa tuyển sinh” nên nó cũng “thời vụ”. Xin thông cảm.
      Có điều, xin đừng “qui kết” nặng nề thế Thầy Sử là một GV rất tâm huyết với nghề, có khẩu khí mà em/tôi khá “kết” ấy chứ. Những gì viết ở đây đúng/và đơn giản là “suy nghĩ cá nhân” thôi. Nếu có thêm, đây chỉ là một suy nghĩ “phản biện” kiểu “bàn trà” thôi. Xin đừng nghĩ là em/tôi “bắn súng lục” vào thầy Sử mà oan ức lắm lắm.
      Trong thâm tâm em/tôi vẫn quan niệm: đã phản biện thì ai cũng như nhau, nhưng “bắn súng lục” vào ai đó thì… em không thể, vì không biết “bắn”.

  3. Đặng Thị Thu Trang nói:

    Em chào thầy!
    Từ hồi sv đến nay em vẫn rất thích cái “ngông” ở thầy! Đọc bài này của thầy em càng thấy thích. Hì hì. Đọc bài này mà em như là đang nghe thầy giảng bài trên lớp 2 năm về trước. Cái chất giọng miền Trung ko lẫn đi đâu được. Hì. Nhưng mà em ko nghĩ thầy là người ngại va chạm cho nên khi thấy thầy né tránh việc luận bàn về chất lượng môn Sử thông qua kỳ thi tuyển sinh năm nay em thấy hơ tiếc. E đợi mãi mà ko thấy bài viết nào của thầy! E chúc thầy luôn mạnh khỏe, công tác tốt.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s