Báo The Hindu viết về CMVHVS của Trung Quốc (“People want justice”)

“Người dân muốn công lý”
Ananth Krishnan

07-08-2011

Bốn mươi lăm năm qua, các nạn nhân của Cách mạng Văn hóa Trung Quốc vẫn chiến đấu để giữ gìn những ký ức đang dần phai nhạt về những người mà họ đã mất trong thập niên hỗn loạn đó.
Buổi sáng ngày 5 tháng 8 năm 1966 bắt đầu như bất kỳ một buổi sáng nào khác, Wang Jingyao nhớ lại. Vợ ông, Bian Zhongyun, phó hiệu trưởng một trường trung học dành cho nữ sinh ở phía tây Bắc Kinh, sẵn sàng cho một ngày làm việc mới. Bà mặc quần áo và tạm biệt chồng bằng một cái bắt tay nhẹ. Nhưng ngay khi bà bước ra khỏi căn hộ nhỏ của họ ngày hôm đó, Wang biết vợ ông không bao giờ nên rời đi.

Bian về nhà vào đêm trước, tả tơi và bầm tím sau nhiều giờ bị tra hỏi tại một “buổi đấu tố” do “Hồng Vệ binh” của Mao Trạch Đông tổ chức. Hai tuần trước, người vợ ngày càng gia tăng ảnh hưởng của Mao, Giang Thanh, đã huy động các học sinh ở Bắc Kinh tới một cuộc tuần hành lớn tại Yan’an Garden, nơi họ được tổ chức thành các đội quân của Hồng Vệ binh và được khuyến khích loại trừ “kẻ thù giai cấp” ở các trường học và nơi sinh sống của mình. Giang Thanh ra lệnh cho họ không trừ một ai. Bà ta công khai kích động bạo lực, bảo đảm với họ rằng “xứng đáng nếu người xấu bị người tốt trừng trị“.

Huy động sinh viên

Tháng 5 đó, Đảng Cộng sản của Mao đã thông qua một thông tư kêu gọi “Đại Cách mạng Văn hóa vô sản“, tuyên chiến chống lại tất cả những “kẻ phản cách mạng“. Chưa đầy 2 tháng sau, không ai biết Mao thực sự muốn gì, nhưng rõ ràng là thuật ngữ mập mờ đó đã có một phạm vi rất rộng – và đáng lo. Nó bao gồm những người bị cho là “theo chủ nghĩa tư bản“, “phe hữu“, “trí thức” hay “địa chủ” – đặc biệt, bất cứ ai bị Mao coi là một mối đe dọa trong nỗ lực củng cố quyền lực của ông ta.

Cuộc “cách mạng” này, thật ngạc nhiên, bắt đầu bằng cách huy động học sinh ở Bắc Kinh. Trên hết, họ là một nhóm dễ tổ chức, và giáo viên của họ – những người Mao cho là “các trí thức” – là một mục tiêu dễ dàng để bắt đầu một chiến dịch chính trị. Được cổ vũ bởi Giang Thanh, những học sinh lớn tuổi hơn ở trường của Bian – nhiều người tình cờ lại là con gái các cán bộ cấp cao của Đảng – đã lao vào hành động. Họ bắt đầu tổ chức các buổi đấu tố nhằm tìm ra “kẻ thù”. Ở buổi đầu tiên, họ tuyên bố rằng Bian – phó hiệu trưởng của họ – “sinh ra trong một gia đình đại địa chủ”. Bà trở thành mục tiêu đầu tiên của họ.

****

Một đêm, khi Bian cùng chồng trở về nhà, họ phát hiện rằng các học sinh đã đột nhập vào căn hộ của họ. Các phòng đều bị Hồng Vệ binh lục lọi tìm “bằng chứng” về thân phận “địa chủ” của họ. Những lời đe dọa được dán lên các cửa. “Dỏng đôi tai lợn của mày lên và nghe cho kỹ!”, một thông điệp dành cho Bian viết. “Chúng tao sẽ băm mày ra thành từng mảnh nếu mày dám ngang ngạnh chống lại quyết tâm của chúng tao”.

Một đe dọa khác sỉ nhục bà về các buổi đấu tố trước đó: “Trong cuộc họp đấu tố với tiếng reo hò của những người buộc tội, mày đã run rẩy toàn thân, tê đờ chân, khúm núm, bị dội nước lạnh, bùn đầy miệng, giống như con lợn trong vũng nước”.

Buổi đấu tố đầu tiên đã nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Sự kích động của Giang Thanh dường như càng thúc giục các cô gái trẻ tuổi dễ bị tác động. Ở buổi đầu, một phụ nữ nhảy khỏi đám đông lên sân khấu, nơi Bian đang hứng chịu các cáo buộc của họ, túm lấy tóc bà và đánh bà. Không một ai can ngăn. Ở buổi tiếp theo, một đám đông sinh viên, với một số mang gậy, lao lên tấn công các giáo viên của họ.

Wang Youqin chỉ mới 13 tuổi khi các phiên đấu tố bắt đầu ở trường của Bian. Tuy nhiên, bé gái này đã đủ lớn để cảm thấy oán hận khi xem cảnh các giáo viên của mình chịu nhục hàng ngày. Đối với em, đơn giản là không thể tưởng tượng nổi – các giáo viên, mà trải qua phần lớn lịch sử Trung Quốc, đều rất được kính trọng. Nhưng, chỉ trong vài tuần, lòng tin đã có từ nhiều thế kỷ đã bị Mao đảo ngược dễ dàng. Wang xem Bian bị đánh đập trong một phiên đấu tố. Hồng Vệ binh, đứng dầu bởi các sinh viên lớn hơn, tất cả đều là nữ, đã trắng trợn cáo buộc cô giáo của họ âm mưu một cuộc đảo chính chống lại Mao. Quá phẫn nộ trước cảnh tượng này, Wang bỏ đi. Sau đó vào buổi tối, em nghe các bạn cùng lớp cười thích thú với sự sỉ nhục mà họ đã gây ra cho các giáo viên của mình. Một nữ sinh còn kiêu ngạo kể rằng một giáo viên ở trường bên cạnh đã bị dội nước sôi từ đầu đến chân. Nhưng ngay cả Wang cũng chưa lường trước những gì sẽ diễn ra vào ngày 5/8.

Đêm hôm trước, Bian kiệt sức trở về nhà, cho chồng xem những vết bầm trên lưng do bị đánh đập từ buổi tối trước. Người chồng, Wang Jingyao, gợi ý họ rời Bắc Kinh ngay tức khắc. Nhưng Bian bình tĩnh. “Tôi chẳng làm gì sai”, bà bảo với ông. Bà quyết tâm ở lại trường. Sáng hôm sau, Hồng Vệ binh tổ chức một cuộc diễu hành qua trường trung học, yêu cầu “làm nhục băng đảng ác độc”. Buổi chiều hôm đó, Wang Youqin nhìn thấy các bạn cùng lớp kéo một nhóm giáo viên qua sân trường, tưới mực đen lên người họ.

Một số học sinh, Wang nhìn thấy, đã vào phòng của thợ mộc rồi trở ra với những chân ghế và những tấm gỗ đầy đinh nhô ra ở một đầu. Wang thấy cô phó hiệu trưởng của mình nằm dưới đất, bị một nhóm học sinh giữ chặt và bị vẩy mực. Bian bị ép phải nói: “Tôi là một người theo chủ nghĩa tư bản. Tôi đáng bị đòn!”.

Các cô gái bắt đầu đánh đập Bian, diễu bà quanh trường và dùng gậy gỗ nện bà. Cuối cùng bà được lôi vào phòng tắm của nữ sinh. Gần như bất tỉnh và chảy máu, bà bị đưa một cây chổi và bị bắt quét sàn. Bà bị bỏ lại đó tới chết. Khi được một giáo viên khác phát hiện, Bian đã tắt thở, bị chảy máu và sủi bọt ở miệng, và bị phủ phân của chính mình, nạn nhân đầu tiên của Đại Cách mạng Văn hóa Vô sản.

****

Wang Jingyao mới đây đã bước sang tuổi 90 nhưng trông còn khỏe như mới 65 tuổi. Cụ sống trong một căn hộ nhỏ ở phía tây Bắc Kinh, cách không xa ngôi trường của người vợ quá cố. Một bức chân dung Bian Zhongyun treo trong phòng khách nhỏ, ngay bên dưới một bức tranh “Bữa tối cuối cùng”. Khi tôi gặp ông vào một chiều tháng 7, ông miễn cưỡng nói chuyện về vợ mình trước ngày giỗ thứ 45 của bà. Đất nước này, ông nói, không quan tâm đến câu chuyện của ông và trong những tuần gần đây, háo hức trong các buổi lễ lớn kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản.

Tôi nghe về Wang lần đầu khi tôi tình cờ xem một bộ phim tài liệu hay của một nhà làm phim Trung Quốc, Hu Jie, người quyết định nói lên câu chuyện của Bian. Phim của Hu, có tựa “Dẫu tôi đã chết”, bị cấm ở Trung Quốc nhưng đã mang câu chuyện bị lãng quên của Bian tới rất nhiều người. Trong phim, Wang nhớ lại các sự kiện ngày 5/8, nói với Hu rằng ông muốn “giữ hồ sơ lịch sử đúng với lịch sử”.

Không phải duy nhất

Wang kể với tôi đây là một câu chuyện không có chỗ ở Trung Quốc ngày nay, và một lịch sử sẽ sớm bị lãng quên. Mùa hè năm 1966, câu chuyện của Bian không phải là duy nhất: hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng nghìn, giáo viên Trung Quốc đã hứng chịu số phận của bà trong những ngày đầu của cách mạng, bị bỏ mặc một cách tàn nhẫn đến chết trong tay của chính các học sinh. Hàng chục nghìn người khác cũng tự tìm đến cái chết trong thập niên đó, bị làm nhục và lăng mạ chẳng vì lí do gì.

Những nỗi kinh hoàng của Cách mạng Văn hóa không được nhắc đến trong các sách giáo khoa của Trung Quốc ngày nay, ngoại trừ một sự thừa nhận vắn tắt rằng một số sai lầm đã bị phạm phải. Tuy nhiên, các nạn nhân của nó hầu như đã bị lãng quên.

Wang Youqin, một học sinh của Bian, người đã tận mắt chứng kiến những nỗi kinh sợ đó, dành cả cuộc đời mình để sửa sai. Trong chục năm qua, cô đã đi khắp nơi trên đất nước Trung Quốc, phỏng vấn hơn một nghìn gia đình bị tước mất người thân yêu của họ. Wang, giờ là một giáo sư ở trường Đại học Chicago, đã chứng minh bằng tài liệu câu chuyện của 659 nạn nhân trong một lịch sử cá nhân đặc biệt của thập niên chấn động đó.

“Người dân muốn công lý”, bà nói. “Họ muốn lên tiếng. Nhưng họ không thể bởi vì họ vẫn còn sợ hãi”.
Trong năm 2000, Wang mở một trang web làm nơi tưởng niệm trực tuyến dành cho các nạn nhân. Trong nhiều tuần, bà đã nhận được hàng trăm email từ khắp Trung Quốc, từ những người chồng, những người con trai và con gái muốn câu chuyện của họ được kể. Một phụ nữ viết kèm theo một bức ảnh cũ của mẹ mình, một giáo viên trung học ở Hồ Nam, người, cũng giống như Bian, đã bị giết dã man bởi chính các học sinh của mình. Tuy nhiên, năm 2002, các email đó ngừng lại – chính phủ Trung Quốc đã chặn trang web của Wang.

Wang tin rằng các nỗ lực của Đảng Cộng sản Trung Quốc nhằm hạn chế về vụ việc đã làm được rất ít trong việc hàn gắn những vết thương. Sau cái chết của Mao, các lãnh đạo như Hồ Diệu Bang và Đặng Tiểu Bình, người cũng từng phải chịu đựng trong cuộc cách mạng, đã bắt tay vào làm điều mà Wang mô tả là hành động phục hồi lớn chưa từng có trong lịch sử. Gia đình các nạn nhân được trả 420 Nhân dân tệ, và một lá thư công nhận những người thân yêu của họ đã bị trừng phạt “một cách bất công”. Đảng cảm thấy rằng, hướng về phía trước và chôn vùi lịch sử là cách dễ nhất để làm lành những vết sẹo. Mao, người chịu một trách nhiệm trực tiếp đối với hàng nghìn cái chết, theo Wang, vẫn được ca tụng như một người hùng dân tộc, với ảnh chân dung được treo trên Quảng trường Thiên An Môn, với lịch sử được viết lại đổ tội cho các thuộc cấp của ông ta.

Ngày nay, cả nạn nhân lẫn những kẻ gây tội ác đều không muốn đương đầu với quá khứ. Trong những năm gần đây, chỉ một vài thành viên Hồng Vệ binh tìm đến gia đình các giáo viên cũ của họ để xin lỗi. Tuy nhiên, họ chỉ chiếm thiểu số. “Các nạn nhân sẽ trở thành những chiến binh đất nung tiếp theo của chúng tôi – im lặng với những câu chuyện bị quên lãng”, Wang nói. Điều cực kỳ đau buồn về hàng chục nghìn cái chết, theo Wang, là chúng xảy ra ở các trường học và nhà riêng, được thực hiện bởi những người biết rõ nhau, và những người phải trở lại với cuộc đời bị xé nát như thể chưa có gì xảy ra ngay khi nỗi kinh hoàng kết thúc. “Mao đã huy động mọi người chống lại nhau”, bà nói. “Điều đó không giống như các trại lao động của Stalin hay các trại tử thần của Hitler, nơi Nhà nước là thủ phạm”. Ở đây, người dân bình thường trở thành những kẻ sát nhân.

****

Cách đây vài năm, Wang tình cờ gặp Song Binbin, một lãnh đạo Hồng Vệ binh ở trường trung học của cô, người mà theo Wang đã có mặt ở các buổi đấu tố Bian. Ngay sau cái chết của Bian, Song có được đặc ân trao một băng tay đỏ – tượng trưng cho Hồng Vệ binh – cho Chủ tịch Mao. “Tên cháu [Binbin] có nghĩa là hiền dịu? Mao hỏi cô. “Vâng”, cô trả lời. “Hãy dũng mãnh lên!”, Mao nói. Song từ chối nói với Wang về những ngày đó.

Mới đây, khi trường của Bian kỷ niệm 90 năm ngày thành lập, Song được vinh danh là một cựu học sinh xuất sắc. Một bức ảnh của cô với Mao, khi còn là một Hồng Vệ binh trẻ, được treo trên cùng mảnh sân mà Bian gặp thần chết của mình. Wang nói với tôi rằng, chồng của Bian, Wang Jingyao, đã nổi giận. Ông viết một lá thư bày tỏ sự đau đớn, nói rằng đó là một sự sỉ nhục đối với ký ức về người vợ bị giết hại của ông. “Băng tay đỏ của Song nhuốm máu vợ tôi”, ông viết. Dù lịch sử có bị chôn sâu thế nào, Wang nói, những ký ức sẽ luôn phảng phất.

Chú thích ảnh: Ký ức vẫn phảng phất: (Bên trên) các Hồng Vệ binh tại một “buổi đấu tố”. (Bên phải) Wang Guangmei, vợ của Lưu Thiếu Kỳ, cựu Chủ tịch Trung Quốc, đang bị đưa đi. Ảnh: Wang Youqin

Người dịch: Trúc An

Nguyên bản: “People want justice”
ANANTH KRISHNAN
August 7, 2011

Forty-five years on, victims of China’s Cultural Revolution are fighting to preserve the fading memories of those that they lost during that turbulent decade.

Memories still linger: (Above) Red Guards at a “struggle session”. (Right) Wang Guangmei, wife of Liu Shaoqi, former Chinese President, being taken away. Photos: courtesy Wang Youqin


T he morning of August 5, 1966, Wang Jingyao recalls, began like any other. His wife, Bian Zhongyun, the vice principal of a girls’ middle school in west Beijing, got ready for another day of work. She got dressed, and bade goodbye to her husband with a matter-of-fact handshake. But as she stepped out of their small apartment that day, Wang knew his wife should never have left.

Bian had come home the previous evening shattered and bruised, after facing hours of torment at a “struggle session” organised by Mao Zedong’s “Red Guards”. Two weeks earlier, Mao’s increasingly influential wife, Jiang Qing, had summoned Beijing’s students to a mass rally at the Yan’an Garden, where they had been organised into cohorts of Red Guards and encouraged to weed out “class enemies” in their schools and neighbourhoods. She told them to spare no one. Jiang openly incited violence, assuring them that “it served them right if bad people are beaten by good people.”

Mobilising students

That May, Mao’s Communist Party had passed a circular calling for a “Great Proletarian Cultural Revolution” declaring war on all “counter revolutionaries”. Less than two months on, no one quite knew what Mao really meant, but it was, however, clear that that vague term had a useful — and worrying — broad scope. It included anyone who was deemed a “Capitalist roader”, “Rightist”, “intellectual”, or “landlord” — essentially, anyone Mao perceived as a threat in his bid to consolidate power.

The “revolution” had strangely begun by mobilising Beijing’s students. They were, after all, an easy group to organise, and their teachers — who, Mao deemed, were “intellectuals” — were an easy target to kick-start a political campaign. Exhorted by Jiang Qing, the older students from Bian’s school — many of who also happened to be the daughters of top Party cadres — leapt into action. They began organising struggle sessions aimed at discovering the “enemies” in their midst. At their first meeting, they declared that Bian, their vice principal, was “born into a big landlord’s family”. She became their first target.

****

When Bian and and her husband came home one evening, they found that students had broken into their apartment. Their rooms had been ransacked by Red Guards in search of “evidence” of their “landlord” status. Threats were posted on every door. “Upright your pig’s ears and listen carefully!” said one message to Bian. “We’ll hack you to pieces if you dare act wantonly against our will!” Another taunted her about earlier struggle sessions. “On the struggle meeting with the shouting of accusations, you trembled all over, legs paralysed, holding a tall hat in your hands, having been poured with cold water, with mud in your mouth, just like a pig in the water,” it read.

The first struggle session had quickly gotten out of hand. Jiang Qing’s incitement had appeared to whip up the impressionable young girls. At the first meeting, one woman leapt out of the crowd onto the stage where Bian faced their accusations, grabbing her hair and hitting her. No one intervened. At another session, a crowd of students, some armed with bats, lunged at their teachers, swinging at them without holding back.

Wang Youqin was only 13 when the struggle sessions began at Bian’s school. She was, however, old enough to feel outraged at watching her teachers face a daily humiliation. For her, it was simply unthinkable — teachers have, through much of Chinese history, enjoyed unquestioned respect. Yet, within weeks, a centuries-old belief had been so easily turned on its head by Mao. Wang watched Bian being beaten in one session. The Red Guards, led by older students, all girls, unbelievably accused their teacher of plotting a coup d’etat against Mao. Disgusted by the scene, Wang left. Later that evening, she would hear her classmates laugh at the humiliation they meted out to their teachers. One girl boasted that boiling water had been poured all over one teacher at a neighbouring school. But even Wang was unprepared for what would unfold on August 5.

The night before, Bian had come home exhausted, showing her husband bruises on her back from beatings from the previous evening. Her husband Wang Jingyao suggested they immediately leave Beijing. But Bian was unfazed. “I have done nothing wrong,” she told him. She insisted on going back to school. The next morning, the Red Guards organised a parade across the middle school, calling to “bring down the sinister gang.” That afternoon, Wang Youqin saw her classmates dragging out a group of teachers across the playground, dousing them in black ink.

Some students, Wang saw, had broken into the carpenter’s room, and emerged with the legs of chairs and planks of wood with nails protruding from their ends. Wang saw her vice principal lying on the ground, held by a group of students and covered in ink. Bian was forced to scream, “I’m a capitalist roader! I deserve the beatings!”

The girls set about attacking her, parading her around the school and beating her with wooden clubs. Bian was finally dragged to the girls’ washroom. Barely conscious and bleeding, she was given a broom and asked to clean the floor. She was left there to die. When found by another teacher, the vice principal was dead, bleeding and foaming at the mouth, and covered in her own excrement, the first victim of Mao Zedong’s Great Proletarian Cultural Revolution.

****

Wang Jingyao recently turned 90, but looks a healthy 65. He lives in a small apartment in west Beijing, not far from his wife’s middle school. A portrait of Bian Zhongyun hangs in his small living room, standing below a painting of “The Last Supper”. When I meet him one July afternoon, he is reluctant to talk about his wife ahead of the 45 {+t} {+h} anniversary of her death. The country, he said, had no interest in his story, swept up, in recent weeks, in the grand celebrations of the Communist Party’s 90th anniversary. I first heard about Wang when I came across a remarkable documentary by a Chinese filmmaker, Hu Jie, who decided to tell Bian’s story. Hu’s film, “Though I am Gone”, is banned in China, but has brought Bian’s forgotten story to many. In the film, Wang recalls the events of August 5 telling Hu he wanted “to keep the record of history true to history.”

Far from unique

Wang tells me this is a history that has no place in China today, and a history that will soon be forgotten. In the summer of 1966, Bian’s story was, unbelievably, far from unique: hundreds, if not thousands, of Chinese school teachers faced her fate in the first days of the revolution, brutally left to die at the hands of their own students. Tens of thousands of others also took their own lives in that decade, humiliated and denounced without reason. The Cultural Revolution’s horrors find no mention in Chinese textbooks today, barring a brief admission that mistakes were made. Its victims, however, are all but forgotten.

Wang Youqin, a student of Bian’s who was a first-hand witness to those horrors, has spent her life trying to right this wrong. Over the past decade, she has travelled all across China, interviewing more than a thousand families who lost their loved ones. Wang, now a professor in the University of Chicago, has documented the stories of 659 victims in a remarkable personal history of that turbulent decade.

Wang Guangmei, wife of Liu Shaoqi, former Chinese President, being taken away. Photos: courtesy Wang Youqin

“People want justice,” she tells me. “They want to talk. But they cannot because they are still in fear.” In the year 2000, Wang opened a website to serve as an online memorial for the victims. Within weeks, she began to receive hundreds of e-mails from across China, from husbands and sons and daughters who wanted their stories told. One woman wrote in with an old photograph of her mother, a high school teacher in Hunan, who, like Bian, was brutally killed by her students. In 2002, however, the emails stopped — the Chinese government had blocked her website.

Wang believes the Communist Party’s attempts to draw a line over the incident have done little to heal wounds. After Mao’s death, leaders like Hu Yaobang and Deng Xiaoping, who himself suffered during the revolution, embarked on what Wang describes as history’s greatest ever exercise of rehabilitation. Families of victims were given 420 yuan, and a letter saying their loved ones had been “wrongly” punished. The Party felt that looking forward, and burying history, was the easiest way to heal the scars. Mao, who bears a direct responsibility for the thousands of deaths, according to Wang, is still celebrated as a national hero whose portrait hangs on Tiananmen Square, with history rewritten to blame his associates.

Today, neither the victims, nor the perpetrators of crimes, want to confront the past. In recent years, a few of the Red Guards have sought out the families of their old teachers to apologise. They are, however, in the minority. “The victims,” Wang says, “will become our next terracotta warriors — silent, with forgotten stories.” What was particularly traumatic about the tens of thousands of deaths, Wang says, was that they took place in schools and homes, carried out by people who knew each other, and who had to go back to torn apart lives as if nothing had happened once the horrors ended. “Mao mobilised people to turn against each other,” she says. “This was not like Stalin’s labour camps or Hitler’s death camps, where the State was the perpetrator.” Here, ordinary people became murderers.

****

A few years ago, Wang ran into Song Binbin, a Red Guard leader from her middle school who, Wang says, was present at Bian’s struggle sessions. Shortly after Bian’s death, Song was given the honour of presenting a red armband — the Red Guards’ badge — to Chairman Mao. “Does your name [Binbin] mean courteous?” Mao famously asked her. “Yes,” she said. “Be violent!” he told her. Song refused to talk to Wang about those days.

When Bian’s old middle school recently celebrated its 90 {+t} {+h} anniversary, Song was honoured as an outstanding alumnus. A picture of her with Mao, as a young Red Guard, was put up on the same playground where Bian met her death. Wang told me that Bian’s husband Wang Jingyao was enraged. He wrote a letter expressing his distress, saying it was an insult to the memory of his murdered wife. “Song’s red armband,” he wrote, “was soaked in his wife’s blood.” However deep history is buried, Wang says, memories will always linger.

“The victims will become our next terracotta warriors; silent, with forgotten stories.” wang

Suurce: http://www.thehindu.com/todays-paper/tp-features/tp-sundaymagazine/article2332248.ece

Advertisements

About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
Bài này đã được đăng trong Archives, Articles, Teaching và được gắn thẻ , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s