Beijing Update – The Failed Coup Attempt (Cập nhật chuyện Bắc Kinh: Âm mưu đảo chính bất thành)

Top Secret Writers

WC

Last week’s uprising may be a sign of things to come for communist China. 2012 serves as a watermark year, for many of China’s old guards will retreat into retirement.

Now, in their place, is a power vacuum waiting to be filled by the princelings, or offspring, of Mao-era revolutionaries. At stake is the control of the second biggest economy in the world and the ‘benefits’ that come with it.

With China minting a new billionaire every twenty days, 90% of which are communist party members, there is a lot to fight for. But will this end up as another Tianenman?

The Beijing coup was nothing less than a pre-emptive strike against one of China’s most charismatic and strongest new leaders, Bo Xilai. He is the first casualty in the chess match for preeminence in the fracturing government of China.

Who was Bo Xilai?

Bo Xilai, a princeling, was the talk of China for weeding out corruption in Chonqqing, a special development zone where corruption knows no bounds.

Bo marched into Chongqing and cleaned house, making him the poster boy for the so-called ‘just’ communist party. However, as the Chinese saying goes, “the nail that stands up gets pounded down,” and so did Mr. Bo.

For now, the communist propaganda machine is in overdrive — excoriating the man once hailed as the savior of China.

Allegations fly that Mr.Bo engaged in ruthless tactics — a red terror — to root out corruption in Chongqing. To make matters worse, the communists are also alleging that Mr. Bo was dirty, accusing him of connections with the Macau underworld and asking what part, if any, they played in his ousting.

The most recent scandal involves Neil Heywood who soon died after a business disagreement with Bo and/or his wife. The Heywood story is particularly troubling because his body was cremated. Thus, no real cause of death could be proven.

Trust vs. Corruption

So, what does this have to do with governing China? Everything.

Mr. Bo was a powerful man who won the hearts of the locals. As a matter of fact, upon his dismissal, the Chongqing forces were called out to quash any possible uprisings.

Bo was a man that Beijing feared; and when a person is feared by Beijing, they inevitably get cut down to size. In China, when a party member steps over the line, he or she is accused of corruption and tried before the press.

But how much of this can be believed? In China, a country who loses hundreds of billions of dollars to corruption, clean politicians stand out.

China’s current leader, Hu Jintao, has earned the moniker, ‘The Butcher of Tibet,’ for squelching dissent and maintaining order over the Buddhists. Supposedly, Hu Jintao’s son and Wen Jiabao’s wife have also been linked to corruption, but that is another case. As for the leaders of the party blaming Bo for his overzealous pursuit of corruption, can that be believed? One has to wonder whom to believe.

Beijing rolls on and Mr. Bo’s deeds and memories are being cleansed from the annals of the city of Chongqing as we speak. His policies have been overturned and the presence of his right hand man is being erased from the public eye.

Why 2012 is Problematic

The problem is that in 2012, over 60% of the leaders of China’s communist party and at least six members of the all-powerful Standing committee will be vacating their spots.

To those of us who enjoy free elections, this fact means little to nothing. In China, however, things are different. Throughout her 2000-plus years of history, China has consistently forced the leaders to change by the muzzle of a gun. In a country where Chinese-on-Chinese is typical, the party is nervous.

Bo represented the biggest challenge to the party. As a charismatic, beloved leader of the people, he was the first to fall. There are at least two contingents who stood to gain from his demise, but who will be next?

The juggling for the right to power over China has begun.

With Mr.Bo out of the way, Beijing can rest easier. Or can they? Surely the most recent coup attempts were no Tiananmen Square, they were worse. While the protests of 1989 were a sign of the times, and youthful zealots were calling for more transparency, last week was much more alarming.

Where Power and Loyalty Lie

The men in this new game are playing for keeps. They are not armed with Steno notebooks and pens quoting democratic slogans, they are men in possession of massive arsenals and nuclear warheads.

Hu Jintao and the communist press have reminded the military where their loyalty must lie. To punctuate this point, certain police forces were neutered—their power curtailed.

References & Image Credits:
(1) The Epoch Times
(2) Shanghaiist.com
(3) China Daily
(4)

———-

Source: http://www.topsecretwriters.com/2012/03/beijing-update-the-failed-coup-attempt/

———-

BẢN DỊCH CỦA Thủy Trúc

Vụ nổi dậy tuần trước có lẽ báo hiệu những điều sắp đến với nước Trung Hoa cộng sản. Năm 2012 đóng vai trò như một năm bản lề, bởi vì rất nhiều trong số những cận vệ già của đất nước sẽ về hưu.

Hiện tại, ở vị trí của họ, là một khoảng trống quyền lực cần được lấp đầy bởi những vị thái tử đảng, hay con ông cháu cha, tức là con cháu các cán bộ cách mạng thời Mao. Và một câu hỏi đang được đặt ra về việc ai sẽ kiểm soát nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới này, cũng như những “lợi ích” đi cùng điều đó.

Cứ 20 ngày Trung Quốc lại có thêm một tỷ phú mới. Trong số đó, 90% là đảng viên cộng sản. Có rất nhiều thứ khiến người ta phải chiến đấu để giành giật. Nhưng liệu mọi sự có kết thúc bằng một sự biến Thiên An Môn thứ hai?

Cuộc đảo chính ở Bắc Kinh cũng ngang như một đòn ra tay trước, nhằm vào một trong các nhà lãnh đạo mới, hùng mạnh và có sức thu hút nhất Trung Quốc: Bạc Hy Lai (Bo Xilai). Ông là kẻ ngã ngựa đầu tiên trong ván cờ giành vị trí cao nhất trong chính quyền đang rạn nứt của Trung Quốc.

Bạc Hy Lai là ai?

Bạc Hy Lai, phe thái tử đảng, là người được nhắc tới nhiều với thành tích tiêu diệt tham nhũng ở Trùng Khánh – đặc khu phát triển kinh tế, nơi các phần tử tham nhũng chưa từng biết đến một giới hạn nào.

Bạc tiến vào Trùng Khánh, quét sạch cỏ dại, biến mình thành một điển hình cho cái gọi là đảng cộng sản “công bằng”. Tuy nhiên, tục ngữ Trung Quốc có câu, “móng tay mà dựng lên thì phải dũa phẳng đi”, và Bạc cũng vậy.

Giờ đây, bộ máy tuyên truyền của đảng đang chạy hết sức – lên án kịch liệt con người từng một thời được vinh danh là vị cứu tinh của Trung Hoa.

Có những lời buộc tội rằng ông Bạc đã sử dụng những chiêu tàn bạo – khủng bố đỏ – để truy sát tham nhũng ở Trùng Khánh. Đảng còn đổ thêm dầu vào lửa khi kết tội ông Bạc là kẻ đen tối, có những mối liên hệ với thế giới ngầm ở Macau; và đặt câu hỏi lực lượng đó đã đóng vai trò gì, nếu có, trong vụ lật đổ Bạc Hy Lai.

Xì căng đan gần đây nhất liên quan đến Neil Heywood, người này chết gần như ngay sau thỏa thuận làm ăn bất thành với Bạc và/hoặc vợ Bạc. Vụ Heywood này đặc biệt phức tạp, do xác của Heywood đã bị đốt cháy. Thế nên, không thể xác minh được nguyên nhân thực sự gây ra cái chết của ông ta.

Lòng tin và tham nhũng

Vậy, tất cả những điều này có liên quan gì đến việc lãnh đạo Trung Quốc? Liên quan đủ mọi nhẽ.

Ông Bạc vốn là một nhân vật hùng mạnh, giành được thiện cảm của dân chúng địa phương. Sự thực là, với việc ông bị phế truất, các lực lượng bảo vệ Trùng Khánh đã nhận được yêu cầu phải dập tắt mọi cuộc nổi loạn có thể xảy ra.

Nhưng có thể tin điều này đến mức nào? Ở Trung Quốc – một đất nước đã mất hàng trăm tỷ đô-la vì tham nhũng – chính trị gia nào trong sạch cũng sẽ nổi bật hết.

Nhà lãnh đạo hiện nay của Trung Quốc, Hồ Cẩm Đào, nhận biệt danh “Tên đồ tể ở Tây Tạng”, vì đã đàn áp phong trào phản đối và ổn định được trật tự, kiểm soát các tăng ni. Cứ cho là con trai của Hồ Cẩm Đào và vợ Ôn Gia Bảo cũng có dính dáng tới tham nhũng đi, nhưng đó là chuyện khác. Đối với các nhà lãnh đạo đảng, những người lên án Bạc vì đã chống tham nhũng một cách nhiệt tình thái quá, thì chuyện đó có tin được không? Ai cũng tự hiểu là phải tin ai.

Bắc Kinh sốt ruột, và mọi việc làm của ông Bạc cũng như ký ức về ông hiện đang được xóa khỏi biên niên sử của thành phố Trùng Khánh – như chúng ta nói. Các chính sách của ông bị lật ngược, sự có mặt của nhân vật từng là cánh tay phải của ông thì bị xóa sạch trong mắt công chúng.

Tại sao 2012 là một năm phức tạp?

Phức tạp là ở chỗ, vào năm 2012, hơn 60% cán bộ lãnh đạo trong đảng cộng sản Trung Quốc và ít nhất 6 ủy viên trong cơ quan quyền lực tuyệt đối – ban thường vụ bộ chính trị – sẽ nghỉ hưu.

Đối với những người vẫn được hưởng bầu cử tự do trong chúng ta, sự kiện này gần như chẳng có ý nghĩa gì. Tuy nhiên, ở Trung Quốc, mọi chuyện khác hẳn. Suốt lịch sử hơn 2000 năm của mình, Trung Quốc luôn luôn buộc phải thay đổi lãnh đạo bằng họng súng. Ở một đất nước nơi bạo lực người trong nước nhằm vào nhau là cách hành xử điển hình, đảng rất lo sợ.

Bạc từng là thách thức lớn nhất của đảng. Là một nhà lãnh đạo có sức thu hút và được lòng nhân dân, ông ta đã là người đầu tiên bị rớt. Còn ít nhất hai nhóm đang trụ lại để hưởng lợi từ sự ra đi của Bạc. Ai sẽ là kẻ bị rớt tiếp theo?

Cuộc đua giành quyền lãnh đạo Trung Quốc đã bất đầu.

Với việc ông Bạc bị bật bãi, Bắc Kinh có thể yên tâm sớm hơn trước. Phải chăng là như vậy? Chắc chắn âm mưu đảo chính mới đây nhất không phải là một vụ Thiên An Môn mà còn tồi tệ hơn. Trong khi phong trào biểu tình năm 1989 là một chỉ dấu của thời đại lúc đó, và những thanh niên cuồng nhiệt ngày đó chỉ kêu gọi nhà nước minh bạch hơn, thì vụ việc tuần trước đáng báo động hơn nhiều.

Quyền lực và lòng trung thành đặt vào đâu?

Những kẻ tham gia cuộc chơi mới này đều đang thi đấu rất nghiêm túc. Họ không được trang bị notebook nhãn hiệu Steno, không cầm theo cây bút để trích dẫn những khẩu hiệu dân chủ; họ là những người sở hữu một kho thuốc súng và đầu đạn hạt nhân khổng lồ.

Hồ Cẩm Đào và nền báo chí cộng sản đã nhắc nhở quân đội về việc phải đặt lòng trung thành vào đâu. Để nhấn mạnh điểm này, một số lực lượng công an, cảnh sát đã được trung lập hóa – quyền lực của họ bị rút bớt.

Tác giả: WC là công dân Mỹ, hiện đang sống và làm việc ở Trung Quốc. Ông cung cấp cho độc giả trang Top Secret Writers nhiều kiến thức và kinh nghiệm về các vấn đề quốc tế, văn hóa và thương mại. Ông có 45 bài viết ở trang này.

Advertisements

About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
Bài này đã được đăng trong Archives, Articles và được gắn thẻ . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s