How long will Ocean remain Indian? (Ấn Độ Dương sẽ còn là sân sau của Ấn Độ bao lâu nữa?)

asianage – Feb 17, 2012

Arun Kumar Singh

“It’s only a matter of time before the Indian Ocean becomes a ‘Chinese lake’, with the Indian Navy losing even the slight technological edge that it has over the Chinese Navy”


India’s neglect of holistic strategic planning, intelligence, energy security, seapower and national security have again exposed our vulnerabilities, as shown by the following recent events
(1) On February 7, a coup in the Maldives ousted at gunpoint the country’s first elected President, Mohamed Nasheed, after just three years in power.
(2) A study by the American Georgetown University recently said that China possibly possessed 3,000 nuclear weapons.

(3) Seychelles has offered to provide refuelling facilities to Chinese warships.
(4) After the Nato-inspired and aided violent regime change in oil-rich Libya, it appears now it’s the turn of oil and gas-rich Iran and its close ally, Syria.
(5) The apparent thaw in Indo-Pak relations, coming as it does against the backdrop of Pakistan’s problems with the United States and Afghanistan.
All these events have a bearing — direct or indirect — on India’s national security.
First Maldives. The coup represents, in part, the failure of Indian intelligence and diplomatic-military response. I visited the archipelago in 2005 as director-general, Indian Coast Guard, and interacted with the police and coast guard of that country who were worried about introduction of democracy in their country and the rise of Pakistani-inspired Islamic fundamentalism in Maldives. This archipelago of 1,191 islands has a population of four lakh (mostly Muslim), and its economy is totally dependent on tourism.
Some Islamic hardliners are opposed to the government’s tourism policy, that’s why liquor and pork are served at only about 180 segregated island resorts to skimpily clad, rich (mostly Western) foreigners who come to enjoy the beautiful sun and sea. These resorts do not employ locals, and all hotel services are rendered by foreigners (a mix of Europeans, Indians, Sri Lankans, Nepalese and Filipinos). The indigenous Maldivian people live in about 300 segregated islands, including the capital Male, a small three-mile island. According to my sources, some Maldivians have joined terrorists in Kashmir, and that itself is a reason why a friendly, moderate government in Male would be in India’s interest. More so since, after 2030, the archipelago is expected to be submerged and Maldivians are expected to migrate to Kerala.
Second, China’s nuclear weapons. The recent American estimation of Chinese nuclear weapons, is far higher than the earlier media estimate of 240 nuclear weapons. Georgetown University’s study goes to show that India is clueless about the magnitude of Chinese nuclear arsenal, a pointer to India’s complete lack of intelligence on China. Which also means it’s time we reviewed our nuclear weapons stockpile and nuclear doctrine.
Thirdly, Seychelles’ offer to Chinese Navy warships to dock at its ports indicates a failure of Indian diplomacy and intelligence in its own backyard. With Chinese warships soon using the Gwadar port (funded and built by China for Pakistan), the Hambantota port (funded and built by China for Sri Lanka) and new sea terminals at the Chittagong port (funded and built again by China for Bangladesh), it’s only a matter of time before the Indian Ocean becomes a “Chinese lake”, with the Indian Navy losing even the slight technological edge (data link and lead in carrier borne naval aviation) that it has over its Chinese counterpart.
A handful of Indians (even fewer in the military and intelligence agencies) know Mandarin. There is an urgent need to teach Mandarin in our schools and to set up a “National China Institute” (NCI). Selected Indian diplomats and intelligence and military personnel should be trained at the proposed NCI. This will provide the national leadership with credible intelligence and inputs on China’s economy, military and diplomatic endeavours so that India can protect its national interests in good time and not be perpetually surprised. It’s good that the Indian Naval Academy at Ezimala, Kerala, has now made it compulsory for its naval cadets to study either Chinese (Mandarin) or Arabic.
Fourth is the Nato-inspired “regime change”. There are dozens of autocratic regimes in the world, but the West is keen to see through regime change only in oil-rich nations like Libya and Iran. Syria, which has little oil, has also been selected for regime change, for geo-strategic reasons. It’s a Sunni majority (74 per cent) nation, where the rulers are from the 12 per cent Alawite (Shia) community. The rulers of Syria are very friendly towards Iran (the world’s only Shia majority Muslim nation), and have good relations with Iraq and Lebanon. Regime change in Syria will be difficult because Syria’s only naval base (Tartous) hosts the Russian Navy, so Western navies will not get a friendly port for “regime change operations” like they did in Libya when the British Navy used Benghazi. Hence, President Assad may survive “regime change”.
Since Iran (unlike North Korea and Pakistan) does not have nuclear weapons, it can only threaten to block the Strait of Hormuz.
Besides Iran’s February 15 disclosure of a fourth-generation nuclear centrifuge and enrichment of uranium to 20 per cent, and its oil embargo on six EU nations, along with the alleged February 13-14 attacks on Israeli diplomats, has greatly increased the possibility of an Israeli-American strike on Iran. Any such action will result in a global economic disruption, with countries like India suffering the most, since our strategic oil reserves are about 30 days as against the accepted international norms of 180 days. Even if the US Navy uses force to keep the Strait of Hormuz open, the conflict would soon result in Western air and cruise missile strikes on Iranian ports, airfields, coastal missile batteries and other military installations, along with “nuclear weapon building facilities”. This conflict will take weeks, the Strait of Hormuz will remain closed. That is why India needs to step up its oil and gas reserves, operationalise the Koodankulam civil nuclear reactors and have contingency plans to evacuate Indian expatriates from West Asia.

The writer, a vice-admiral, retired as Flag Officer Commanding-in-Chief of the Eastern Naval Command, Visakhapatnam



Mỹ Anh giới thiệu:

Trong bài viết đăng trên tờ “The Asian Age”, nhà phân tích chiến lược Ấn Độ Kumar Singh, cựu Phó Đô đốc, Tư lệnh hạm đội miền Đông Hải quân Ấn Độ bày tỏ lo ngại Ấn Độ Dương sẽ lọt vào vòng kiểm soát của Trung Quốc, đồng thời cho rằng Ấn Độ cần phải nhanh chóng hành động để tránh nguy cơ này.

Sự thờ ơ của Ấn Độ trong lĩnh vực hoạch định chiến lược, tình báo, an ninh năng lượng, xây dựng cường quốc biển và an ninh quốc gia một lần nữa đã làm bộc lộ những yếu điểm của Niu Đêli qua một loạt những diễn biến gần đây. Ngày 7/2 tại Manđivơ xảy ra đảo chính, Tổng thống được bầu thông qua cuộc bầu cử dân chủ đầu tiên ở quốc đảo này Mohamed Nasheet bị buộc phải từ chức sau 3 năm cầm quyền; Nghiên cứu của trường Đại học Georgetown cho rằng Trung Quốc có khả năng sở hữu tới 3.000 đầu đạn hạt nhân; Xâyxen đề nghị cung cấp các cơ sở tiếp tế nhiên liệu cho tàu chiến Trung Quốc; Sau khi phong trào nổi dậy được phương Tây (NATO) hậu thuẫn lật đổ chính quyền tại đất nước giàu dầu mỏ Libi, dường như giờ đây sẽ tới lượt Iran cũng có nguồn dự trữ dầu khí dồi dào và đồng minh của nước này là Xyri; Sự tan băng rõ ràng trong quan hệ Ấn Độ – Pakixtan tương phản với quan hệ phức tạp và căng thẳng giữa Pakixtan với Mỹ và Ápganixtan. Tất cả những diễn biến trên đều trực tiếp hoặc gián tiếp tác động tới an ninh quốc gia của Ấn Độ. Trước hết là vấn đề Manđivơ. Cuộc đảo chính mới đây bộc lộ thất bại về tình báo và phản ứng ngoại giao–quân sự của Ấn Độ. Tôi thăm quần đảo Manđivơ năm 2005 với tư cách Chỉ huy lực lượng bảo vệ bờ biển Ấn Độ và tiếp xúc với cảnh sát và lính bảo vệ bờ biển quốc đảo này. Họ bày tỏ lo ngại về việc đưa các giá trị dân chủ vào nước họ cũng như sự nổi lên của thế lực Hồi giáo được Pakixtan khuyến khích. Quần đảo Manđivơ có 1.191 đảo với dân số 400.000 người, trong đó người Hồi giáo chiếm đa số, và nền kinh tế nước này hoàn toàn phụ thuộc vào ngành du lịch. Một số người Hồi giáo theo đường lối cứng rắn phản đối chính sách của Chính phủ Manđivơ về phát triển du lịch, điều giải thích tại sao rượu và thịt lợn chỉ được bán tại khoảng 180 đảo du lịch biệt lập nhằm thu hút những khách du lịch giàu có (chủ yếu người phương Tây) tới quốc đảo này để thưởng thức ánh nắng Mặt Trời rực rỡ và những bãi biển tuyệt đẹp. Làm việc tại những đảo du lịch nghỉ mát này không phải người địa phương mà là những người nước ngoài được thuê từ châu Âu, Ấn Độ, Philíppin, Xri Lanca, Nêpan. Người gốc Manđivơ sống trên khoảng 300 đảo riêng biệt, trong đó có thủ đô Malê, một đảo nhỏ dài khoảng 3 dặm. Theo tin tình báo, một số người Manđivơ tham gia các nhóm khủng bố tại vùng Casơmia, và chỉ riêng điều này cũng đã là lý do khiến Ấn Độ phải quan tâm tới việc có một chính phủ thân thiện và ôn hoà như ở Manđivơ. Hơn thế nữa, dự tính sau năm 2030, quốc đảo Manđivơ sẽ bị nhấn chìm do tình trạng nước đại dương dâng cao bởi hiện tượng ấm lên toàn cầu và người nước này được cho là sẽ di cư tới bang Kêrala của Ấn Độ. 

Thứ hai, vấn đề hạt nhân của Trung Quốc. Đánh giá gần đây của Mỹ về kho vũ khí hạt nhân của Bắc Kinh vượt xa con số các phương tiện thông tin đại chúng vẫn đưa ra trước đây: 240 đơn vị đầu đạn hạt nhân. Con số thông báo của Đại học Georgetown cho thấy tình báo Án Độ “mù tịt” về kho vũ khí hạt nhân của Trung Quốc cũng như việc Ấn Độ hoàn toàn thiếu tin tức tình báo về Trung Quốc. Điều đó cũng có nghĩa là đã tới lúc Niu Đêli cần phải xem xét lại kho vũ khí hạt nhân cũng như học thuyết hạt nhân của mình. Thứ ba, Xây Xen đề xuất cho tàu chiến Trung Quốc cập các bến cảng nước này chứng tỏ thất bại về ngoại giao và tình báo của Ấn Độ ở ngay sân sau của mình. Với việc Trung Quốc sẽ sớm sử dụng cảng Gwada (Pakixtan), Hambantota (Xri Lanca) và các bến cảng mới ở Chittagong (Bănglađét), đều là các cơ sở do Trung Quốc cấp vốn và xây dựng, việc Ấn Độ Dương trở thành “cái hồ của Trung Quốc” chỉ còn là vấn đề thời gian và Hải quân Ấn Độ đang đánh mất chút lợi thế còn lại về công nghệ (hoạt động truyền dữ liệu và lực lượng không quân của hải quân) đối với Hải quân Trung Quốc. Có rất ít người Ấn Độ (thậm chí còn ít hơn nữa trong các cơ quan tình báo và quân đội) biết tiếng Trung Quốc. Bởi vậy việc dạy tiếng Trung Quốc trong các trường học phổ thông và thành lập Viện nghiên cứu quốc gia về Trung Quốc là yêu cầu bức thiết. Những nhà ngoại giao, các nhân viên tình báo và quân sự Ấn Độ được lựa chọn cần phải được học các lớp huấn luyện tại Viện nghiên cứu này. Điều đó sẽ giúp cung cấp cho lãnh đạo đất nước những thông tin tình báo tin cậy về các nỗ lực kinh tế, quân sự và ngoại giao của Trung Quốc nhằm giúp Ấn Độ có thể bảo vệ lợi ích quốc gia của mình đúng lúc và không bị bất ngờ. Điều đáng khuyến khích làHọc viện hải quân Ấn Độ tại Eizimala, bang Kêrala, đã bắt đầu dạy tiếng Trung Quốc và tiếng Arập cho các học viên. 

Thứ tư, sự thay đổi chế độ được NATO khuyến khích và trợ giúp. Trên thế giới có hàng chục chế độ cực quyền, song phương Tây muốn chỉ nhìn thấy sự thay đổi ở những nước nhiều dầu mỏ như Libi và Iran. Xyri có ít dầu mỏ nhưng được lựa chọn cho sự thay đổi vì những lý do địa chính trị. Tại Xyri người Hồi giáo dòng Sunni chiếm đa số (74%), trong khi quyền lực lại nằm trong tay người Hồi giáo dòng Shiite chiếm có 12% dân số. Giới cầm quyền Xyri rất thân thiện với Iran (nước duy nhất trên thế giới người Shiite chiếm đa số) và có quan hệ tốt với Irắc và Ápganixtan. Việc thay đổi chế độ ở Xyri là rất khó khăn do căn cứ hải quân duy nhất Tartou của Xyri có tàu chiến của Nga, bởi vậy hải quân phương Tây sẽ không thể có được một hải cảng thân thiện dùng cho các hoạt động phục vụ cho việc thay đổi chế độ như từng xảy ra tại Libi như trường hợp hải quân Anh sử dụng cảng Benghazi. Bởi vậy, Tổng thống Assad có thể sống sót trước “làn sóng thay đổi chế độ” hiện nay. Do Iran không có vũ khí hạt nhân như Bắc Triều Tiên, nên nước này chỉ có thể đe dọa đóng cửa eo biển Hormuz. Ngoài việc khai trương máy ly tâm làm giầu urani thế hệ thứ 4 và làm giàu chất phóng xạ này tới 20%, cấm vận dầu lửa đối với 6 nước châu Âu, việc bị cáo buộc gây ra các cuộc tấn công hai ngày 13-14/2 vào các nhà ngoại giao Ixraen đã làm gia tăng khả năng xảy ra một cuộc tấn công phối hợp giữa Ixraen và Mỹ nhằm vào Iran. Bất kỳ một hành động tương tự nào như vậy cũng sẽ gây hậu quả tiêu cực tới nền kinh tế toàn cầu, trong đó các nước như Ấn Độ sẽ bị tác động nhiều nhất bởi lượng dự trữ dầu mỏ chiến lược của Ấn Độ chỉ đủ dùng trong 30 ngày thay vì 180 ngày theo tiêu chuẩn quốc tế. Thậm chí ngay cả trong trường hợp hải quân Mỹ dùng vũ lực giữ cho eo biển Hormuz lưu thông thì cuộc xung đột tất yếu sẽ dẫn tới các cuộc tấn công bằng không quân và tên lửa hành trình của phương Tây nhằm vào các hải cảng, sân bay, các đơn vị tên lửa ven biển và các cơ sở quân sự khác cũng như “các cơ sở chế tạo vũ khí hạt nhân” của Iran. Cuộc xung đột sẽ kéo dài nhiều tuần, eo biển Hormuz sẽ bị đóng cửa. Vì vậy, Ấn Độ cần tăng cường nhanh lượng dự trữ dầu lửa và khí đốt tự nhiên, sớm vận hành các lò phản ứng hạt nhân tại nhà máy điện hạt nhân Koodankulam cùng các kế hoạch tổng thể về sơ tán các công dân của mình khỏi khu vực Tây Á./.


16 Tháng 3 2012 10:48



About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
Bài này đã được đăng trong Archives, Articles, India, International relations và được gắn thẻ , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập: Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )


Connecting to %s