‘Trouble spots in Western Pacific waters’ (Những điểm xung đột trên biển Tây Thái Bình Dương)

By Perry Diaz (California)

The Mindanao Examiner – Saturday, October 06, 2012 09:47:58 PM

WHAT WAS ONCE a relatively placid body of water in the Western Pacific has become a tinderbox ready to explode. I am talking about an area that extends from the Sea of Japan down to the East China Sea through the Taiwan Strait and into the South China Sea with a total area of about 5.8 million square kilometers (2.2 million square miles).
It’s dotted with little islands, islets, atolls, shoals, and rocks. Except for a handful of islands, these outcroppings are uninhabited. But the waters are rich in oil, natural gas, and marine life. And that’s why countries in the region are interested in owning part – if not all — of this vast body of water.
South China Sea
It did not then come as a surprise when the largest country in the region made her move. In March 2010, China – in a bold action — unilaterally declared the entire South China Sea a “core national interest” and told other countries, particularly the United States, to stay out! In Chinese parlance, “core national interest” means that it is non-negotiable.
Last June, after more than two months of standoff with Philippine naval vessels, Chinese gunboats effectively took de facto possession of the Scarborough Shoal (Panatag Shoal) when they prevented a Philippine Coast Guard vessel and fishing boats from entering the lagoon inside the shoal.
Then, on July 24, 2012, in her boldest move to date, China established a prefecture-level government in Sansha City located in Woody Island, which will administer all of the Paracel Islands, Spratly Islands, and Macclesfield Bank. Woody Island — which was uninhabited when China forcibly took it from Vietnam 38 years ago — is now populated with more than 1,000 Chinese civilians with roads, a bank, a post office, a supermarket, and a hospital.
Interestingly, Sansha is the smallest prefecture-level city by both population and land area (13 square kilometers or five square miles) but the largest by water area with two million square kilometers (772,000 square miles). In addition to the city government, China is also going to establish a military garrison in Sansha to protect her territory and sovereignty over the entire South China Sea.
With the establishment of the prefecture of Sansha, China achieved what she wanted without firing a shot: the entire South China Sea! Vietnam and the Philippines immediately protested China’s action. In response, China warned them against meddling in her internal affairs.
What’s China’s next move in the South China Sea? If China continues to use “salami-slicing” tactics – that is, slowly accumulating pieces of territory — her next move would be to take possession of the Spratly archipelago, one island at a time. But the problem here is that five other countries are claiming all or a part of the archipelago. Of the six claimants, China, Taiwan, Vietnam, and the Philippines have military presence in some of the islands. The Philippines has about 1,000 marines stationed in the Kalayaan group that includes Pag-asa Island, which has a small airstrip.
The question is: Would China risk military confrontation with the Philippines by sending military units to Kalayaan? If so, would the Philippine marines stationed there resist the intrusion?
It’s interesting to note that while the United States has a mutual defense treaty with the Philippines, U.S. Secretary of State Hillary Clinton made a policy statement earlier this year that the U.S. would remain neutral in territorial disputes in the South China Sea. However, she warned China to keep the sea-lanes open to international navigation. China responded that she would defend her territory.
East China Sea
Meanwhile, China is waging a word war with Japan on the their territorial dispute over the Senkaku islands (Diaoyu to China), a cluster of five islets and three rocks in the East China Sea about 160 kilometers equidistant from Okinawa and Taiwan and about 320 kilometers from mainland China. While the uninhabited Senkakus are administered by Okinawa, China and Taiwan claim them as part of ancient China.
But what is interesting about the Senkakus is that, according to the U.S. Energy Information Administration, the East China Sea has between one and two trillion cubic feet in proven and probable natural gas reserves.
Recently, the United States sent battle-ready air, land, and sea armada in Western Pacific. The USS George Washington carrier strike group began operating in the East China Sea, within striking distance of the Senkakus. The nuclear-powered super carrier USS George Washington is the U.S. Navy’s only forward-deployed aircraft carrier. She is part of the U.S. Seventh Fleet, which is based in Yokosuka, Japan.
Another carrier strike group led by the USS John C. Stennis is operating slightly further south in the South China Sea. A nuclear-powered super carrier carries more than 80 warplanes and a strike group typically consists of guided-missile cruisers and destroyers, nuclear-powered attack submarines, and supply ships.
In the Philippine Sea, some 2,200 Marines are on board the amphibious assault ship USS Bonhomme Richard as part of an air-ground task force that includes two frigates.
Although the U.S. has taken a position of neutrality on the Japan-China territorial dispute, U.S. officials have made it clear that the Senkaku islands are covered under the U.S.-Japan security treaty, which requires the U.S. to defend Japan in case of attack. It’s interesting to note that the U.S. and Japan have recently completed an island defense exercise near Guam. Coincidence?
Sea of Japan
Meanwhile, in the Sea of Japan (East Sea to South Korea), Japan is embroiled in another territorial dispute with South Korea over the Dokdo (Takeshima to Japan) Island midway between the two countries. Dokdo consists of two islets surrounded by 33 smaller rocks with a total area of 187,450 square meters.
The South Koreans are emotionally attached to the islets. Japan’s territorial claim of Dokdo reminds the South Koreans of Japan’s harsh colonial occupation of Korea during the 20th century.
Last April, a word war erupted when South Korean President Lee Myung-bak flew to the disputed islets. Consequently, Japanese Prime Minister Yoshihiko Noda recalled Japan’s ambassador from Seoul in protest.
Many believe that Japan is interested in Dokdo because of the large deposits of “gas hydrates” or methane gas frozen with water, on or in the seafloor of the Sea of Japan. Although it is not yet feasible to extract “gas hydrates” in commercial quantities for use as fuel for another 10 years, scientific research shows that the seafloor around Dokdo is promising. That makes Dokdo very valuable to both Japan and South Korea who have high demand for energy resources.
These trouble spots in the South China Sea, East China Sea, and Sea of Japan have put the United States in a sticky situation. On the one hand, she has military alliances with Japan, South Korea, and the Philippines. On the other hand, China is one of her biggest trade partners. While it is unlikely that Japan and South Korea would resort to armed confrontation, the situations in the East China Sea and South China Sea are volatile.
So, what’s next? As the age-old mantra goes, “The best defense is a good offense.” It worked well for the U.S. during the Cold War. It should work for her again this time around. (PerryDiaz@gmail.com)
Oct. 10, 2012
Letter to the Editor: Korea reacts to Mindanao Examiner’s ‘Trouble spots in Western Pacific waters’ By Perry Diaz (California)
Dear Editor:
I’m writing in response to the article, ‘Trouble spots in Western Pacific waters’ By Perry Diaz (California) at http://www.mindanaoexaminer.com/news.php?news_id=20121006094758.
For your reference, please check out the word file (below), Reference_East Sea, so that the error could be understood and corrected accordingly.
Thank you for your time and consideration. I’m looking forward to seeing the error corrected.
Korean Culture and Information Service
Ministry of Culture, Sports and Tourism
East Sea
The sea, which is written only as Sea of Japan, was called East Sea or several variations thereof throughout most of its history. However, when Japan had colonized Korea for 35 years (1910 -1945), Japan changed the name to Sea of Japan without any bilateral discussion with Korea. In that period, Korea had its sovereignty taken by Japan, which led to no way to speak out against it. Since Korea got its sovereignty back, it has continuously taken countermeasures fighting for the name, East Sea.
Since 1990, IHO(International Hydrographic Organization) and UNCSGN (United Nations Conference on the Standardization of Geographical Names) have suggested that when adjacent countries do not reach an agreement on a term for a shared body of water, both names for the sea are used at the same time. According to the resolution, world’s prestigious publishers and media, such as the Wall Street Journal, Rand McNally, Encyclopedia Britannica, the Los Angles Times, use the term, East Sea/Sea of Japan for the body of water.
Until Korea and Japan come to an agreement on the term for the sea, we ask you to take a neutral stance in terms of its term by mentioning both East Sea and Sea of Japan for upcoming posts.
For more information, please visit the official website of South Korea, http://www.korea.net on which you can find a map and its information. Furthermore, if you have any question, contact us via e-mail to yujin828@korea.kr. We’d be pleased to help you through correction.
Thank you.


Source: http://www.mindanaoexaminer.com/news.php?news_id=20121006094758


Bản dịch của Thủy Trúc:

Nơi mà xưa từng là một vùng biển tương đối thanh bình ở Tây Thái Bình Dương, giờ đã trở thành cái mồi lửa sẵn sàng nổ tung. Tôi đang nói về một khu vực trải dài, vượt ra khỏi biển Nhật Bản, xuống tới tận biển Hoa Đông, xuyên eo biển Đài Loan và kéo dài tới Biển Đông (nguyên văn: biển Hoa Nam), với tổng diện tích khoảng 5,8 triệu km2 (2,2 triệu dặm vuông).

Vùng biển ấy chi chít những đảo, đảo nhỏ, đảo san hô, bãi cạn, và đá. Ngoại trừ một vài đảo ra, những cấu trúc đá nhô lên trên biển này đều không có người ở. Nhưng biển rất giàu dầu, khí tự nhiên và hải sản. Và đó là lý do tại sao các nước trong vùng rất muốn sở hữu một phần – nếu không phải là tất cả – vùng biển khổng lồ này.

Biển Đông

Do vậy, không có gì đáng ngạc nhiên khi quốc gia lớn nhất trong khu vực đã ra tay. Vào tháng 3-2010, Trung Quốc – trong một hành động táo bạo – đơn phương tuyên bố toàn bộ Biển Đông là “lợi ích quốc gia cốt lõi”, và yêu cầu các nước khác, đặc biệt là Mỹ, tránh ra! Theo cách nói thông thường của Trung Quốc thì “lợi ích quốc gia cốt lõi” có nghĩa là không thể thương lượng được, không thể chuyển nhượng được (non-negotiable).

Tháng 6 năm ngoái, sau hơn hai tháng xô xát với tàu hải quân Philippines, tàu vũ trang của Trung Quốc đã thực sự chiếm được bãi cạn Scarborough Shoal (bãi cạn Panatag) khi họ ngăn cản, không cho tàu canh gác bờ biển (tuần duyên) và tàu cá của Philippines tiến vào vùng nước phía bên trong bãi.

Sau đó, vào ngày 24-7-2012, trong một động thái liều lĩnh nhất từ trước tới nay, Trung Quốc thành lập chính quyền cấp tỉnh ở thành phố Tam Sa (Sansha) trên đảo Phú Lâm (Woody Island), để cai quản toàn bộ các quần đảo Hoàng Sa (Paracel), Trường Sa (Spratly) và Trung Sa (Macclesfield). Đảo Phú Lâm – từng là nơi không người ở khi bị Trung Quốc cưỡng chiếm từ tay Việt Nam, cách đây 38 năm – bây giờ đã có dân cư với hơn 1000 thường dân Trung Quốc, đường xá, một ngân hàng, một bưu điện, một siêu thị và một bệnh viện.

Điều thú vị là, Tam Sa là thành phố cấp tỉnh nhỏ nhất cả về dân số và diện tích (13 km2 hay 5 dặm vuông), nhưng lại có biển rộng nhất, 2 triệu km2 (772.000 dặm vuông). Bên cạnh việc lập chính quyền thành phố, Trung Quốc cũng sẽ xây một đơn vị quân sự đồn trú ở Tam Sa để bảo vệ chủ quyền trên toàn bộ Biển Đông.

Với việc thành lập thành phố Tam Sa, Trung Quốc làm được điều họ muốn mà không phải bắn một hòn đạn: toàn bộ Biển Đông! Việt Nam và Philippines ngay lập tức phản đối hành động của Trung Quốc. Đáp lại, Trung Quốc cảnh cáo hai nước, yêu cầu đừng can thiệp vào công việc nội bộ của họ.

Động thái tiếp theo của Trung Quốc trên Biển Đông sẽ là gì? Nếu Trung Quốc tiếp tục sử dụng xảo thuật “cắt salami” – tức là, từ từ, chậm rãi lấy dần từng phần lãnh thổ, biển, đảo – thì động thái tới đây của họ sẽ là chiếm hữu quần đảo Trường Sa, mỗi lúc một đảo. Nhưng vấn đề ở đây là có 5 nước khác cũng đang có yêu sách đòi một phần hoặc toàn bộ quần đảo. Trong 6 bên yêu sách, Trung Quốc, Đài Loan, Việt Nam và Philippines có hiện diện quân sự ở một số đảo. Philippines có khoảng 1000 quân đóng ở nhóm đảo Kalayaan, trong đó đảo Pag-asa còn có một bãi đáp nhỏ dành cho máy bay.

Câu hỏi đặt ra là: Liệu Trung Quốc có nguy cơ đối đầu quân sự với Philippines không, nếu họ đưa quân đội đến Kalayaan? Nếu có, hải quân Philippines đóng ở đó có chống lại Trung Quốc được không?

Thật thú vị nếu ta để ý rằng mặc dù Mỹ có hiệp ước phòng thủ chung với Philippines, nhưng đầu năm nay, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton đã có một tuyên bố chính sách, nói Mỹ sẽ tiếp tục giữ thái độ trung lập trong các tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Tuy nhiên, bà Clinton cảnh báo Trung Quốc là phải mở rộng các tuyến đường biển cho hàng hải quốc tế. Trung Quốc đáp lại rằng họ sẽ bảo vệ chủ quyền của mình.

Biển Hoa Đông

Trong khi đó, Trung Quốc đang tiến hành một cuộc chiến ngôn từ với Nhật Bản, xoay quanh tranh chấp chủ quyền giữa hai nước đối với quần đảo Senkaku (mà Trung Quốc gọi là Điếu Ngư Đài), một tập hợp 5 đảo nhỏ (islet) và 3 bãi đá (rock) trên biển Hoa Đông, cách đều giữa Okinawa và Đài Loan, và cách Trung Hoa lục địa khoảng 320 km. Mặc dù quần đảo Senkaku không người ở này do Okinawa quản lý, nhưng cả Trung Quốc và Đài Loan đều tuyên bố đó là một phần lãnh thổ Trung Hoa xưa.

Nhưng điều thú vị về chuyện Senkaku là, theo Cục Thông tin Năng lượng Hoa Kỳ, biển Hoa Đông có trữ lượng từ 1 đến 2 nghìn tỷ feet khối khí tự nhiên – tiềm năng và/hoặc đã được thăm dò.

Gần đây, Mỹ đã phái hạm đội không quân sẵn sàng chiến đấu (battle-ready), bộ binh và hải quân đến Tây Thái Bình Dương. Tổ hợp tàu sân bay quân sự George Washington đã bắt đầu hoạt động ở biển Hoa Đông, trong tầm tấn công của quần đảo Senkaku. Tàu sân bay siêu hạng, chạy bằng năng lượng hạt nhân này là tàu sân bay tấn công (forward-deployed – có người dịch là “triển khai phía trước” – ND) của Mỹ. Nó là một phần của Hạm đội 7 hiện đang đóng ở Yokosuka, Nhật Bản.

Một tổ hợp tàu sân bay tấn công khác mà dẫn đầu là tàu John C. Stennis đang hoạt động hơi xa về hướng nam, xuống phía Biển Đông. Một tàu sân bay siêu hạng, chạy bằng năng lượng hạt nhân, có thể chở hơn 80 máy bay chiến đấu, và một tổ hợp tấn công điển hình sẽ có cả tuần dương hạm mang tên lửa có điều khiển (guided-missile cruiser) và tàu khu trục, tàu ngầm tấn công chạy bằng năng lượng hạt nhân, và tàu chở hàng.

Tại vùng biển Philippines, khoảng 2.200 hải quân đang đóng trên tàu đổ bộ Bonhomme Richard. Họ là một phần trong lực lượng đặc nhiệm trên không-trên bộ, lực lượng này có hai tàu khu trục nhỏ (frigate).

Mặc dù Mỹ giữ lập trường trung lập trong tranh chấp lãnh thổ Nhật-Trung, nhưng giới chức Mỹ đã nói rõ rằng quần đảo Senkaku nằm trong khuôn khổ quản lý của hiệp ước an ninh Mỹ-Nhật, theo đó Mỹ phải bảo vệ Nhật Bản trong trường hợp Nhật bị tấn công. Thật thú vị khi ta biết rằng Mỹ và Nhật vừa mới kết thúc một cuộc tập trận bảo vệ đảo gần Guam. Trùng hợp chăng?

Biển Nhật Bản

Trong khi đó, tại biển Nhật Bản (mà Hàn Quốc gọi là biển Đông), Nhật Bản đang bị lôi vào một cuộc tranh chấp chủ quyền khác với Hàn Quốc, xoay quanh quần đảo Dokdo (Nhật gọi là Takeshima), nằm giữa hai nước. Dokdo bao gồm hai đảo nhỏ, bao quanh là 33 vỉa đá còn nhỏ hơn thế, tổng diện tích 187.450 mét vuông.

Hàn Quốc rất gắn bó với những hòn đảo này, về mặt tình cảm. Yêu sách chủ quyền của Nhật Bản đối với Dokdo gợi cho người Hàn Quốc nhớ về thời kỳ đen tối khi Nhật chiếm Hàn Quốc làm thuộc địa trong thế kỷ 20.

Hồi tháng tư, một trận khẩu chiến đã bùng nổ khi Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak bay sang quần đảo tranh chấp này. Sau đó, Thủ tướng Nhật Bản Yoshihiko Noda triệu hồi đại sứ Nhật ở Seoul về nước để tỏ sự phản đối.

Nhiều người cho rằng Nhật muốn sở hữu Dokdo vì lượng lớn “khí hydrat”, hay là methane đông lạnh trong nước, nằm trên hoặc trong đáy biển Nhật Bản. Mặc dù chưa thể khai thác “khí hydrat” với số lượng lớn để mua bán, sử dụng làm nhiên liệu trong vòng 10 năm tới, nhưng các nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng vùng đáy biển quanh quần đảo Dokdo là một khu vực đầy hứa hẹn. Điều đó càng khiến cho Dokdo trở nên rất giá trị cả với Nhật Bản lẫn Hàn Quốc – hai quốc gia vốn có nhu cầu cao về nguồn năng lượng.

Điểm bùng phát

Những điểm xung đột kể trên ở Biển Đông, biển Hoa Đông và biển Nhật Bản đã đặt Mỹ vào tình thế khó xử. Một mặt, họ có quan hệ đồng minh quân sự với Nhật Bản, Hàn Quốc và Philippines. Mặt khác, Trung Quốc lại là một trong các đối tác thương mại lớn nhất của họ. Trong khi chưa có gì chắc chắn là Nhật Bản và Hàn Quốc sẽ để xảy ra đối đầu quân sự, thì tình hình ở biển Hoa Đông và Biển Đông là rất dễ thay đổi.

Vậy, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo đây? Như câu thành ngữ xưa đã nói, “phòng thủ tốt nhất là cách tấn công tốt nhất”. Thành ngữ ấy rất có tác dụng đối với Mỹ trong thời Chiến tranh Lạnh. Lần này nó cũng nên phát huy tác dụng.


About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
Bài này đã được đăng trong Archives, Articles, International relations và được gắn thẻ , , , . Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )


Connecting to %s