ĐIỀU GÌ KHIẾN NGOẠI TRƯỞNG MỸ TRỞ LẠI TRUNG ĐÔNG?

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Năm, ngày 4/7/2013

TTXVN (Prêtôria 3/7)

Quc gia Ôman, thành ph Ramallah ở Bờ Tây và al-Quds (Giêruxalem) là những địa đim chính được Ngoại trưởng Mỹ John Kerry viếng thăm trong chuyến công du Trung Đông lần thứ tư này. Mạng “Tin Trung Đông” có bài phân tích về chuyến đi này, nội dung như sau:

Ôman là điểm đến đầu tiên trong chuyến công du kéo dài một tuân của John Kerry ở khu vực Trung Đông. Tại Ôman, Ngoại trưởng Mỹ hoàn tất thỏa thuận bán hệ thống tên lửa phòng không trị giá 2 tỷ USD cho nước này. Trên thực tế, việc Mỹ bán hệ thống tên lửa này cho Ôman nằm trong kế hoạch tiếp tục hoàn thiện các hợp đồng bán vũ khí trước đó của Mỹ cho đồng minh Arập Xêút và Các Tiểu vương quốc Arập thống nhất, đã được ký kết trong năm 2012. Với tình hình hiện nay tại khu vực, giới phân tích cho rằng việc bán các loại vũ khí cho một số quốc gia Arập là nhằm thúc đẩy hợp tác chiến lược giữa Mỹ với các nước này, giảm ảnh hưởng của Iran tại Trung Đông. Do vậy, việc bán hệ thống phòng thủ tên lửa vốn là một phần trong kế hoạch của Mỹ để xây dựng hệ thống phòng không tích hợp, đã thể hiện cam kết của Oasinhtơn trong việc tạo ra môi trường đảm bảo an ninh tuyệt đối cho khu vực. Ngoài mục đích trên, giới lãnh đạo Mỹ cũng gửi đi thông điệp nhất định đến các quốc gia Arập tại Trung Đông. Thông điệp đâu tiên là trong trường hợp xảy ra xung đột với Iran thì có khả năng nước Cộng hòa Hồi giáo này sẽ thực hiện biện pháp quân sự chống lại đồng minh của Mỹ trong khu vực. Thỏa thuận bán hệ thống phòng thủ tên lửa cho Ôman chứng tỏ Mỹ đã thuyết phục thành công giới chức Ôman về việc triển khai hệ thống tên lửa Patriot sẽ tác động mạnh mẽ đến tất cả các nước trong khu vực Trung Đông đang nằm ngoài vành đai khủng hoảng và xung đột an ninh tại vùng Vịnh Pécxích. Do vậy, việc bán tên lửa cho Ôman có thể được xem là một nỗ lực để thực hiện chính sách chiến lược của Mỹ tại khu vực này đối với các quốc gia thuộc Hội đồng hợp tác vùng Vịnh (GCC).

John Kerry và tiến trình hòa bình Trung Đông

Cách tiếp cận của John Kerry đối với Trung Đông và vấn đề biến động chính trị tại khu vực này trên thực tế là hành động tiếp tục triển khai chính sách của người tiền nhiệm Hillary Clinton. Trong khi Hilllary chọn Trung Đông là điểm đến của hầu hết các chuyến thăm trong suốt bốn năm trên cương vị Ngoại trưởng thì người kế nhiệm của bà, John Kerry, lại đặt ra mục tiêu thiết lập hòa bình, cân bằng an ninh và ổn định tại Trung Đông là những ưu tiên hàng đầu trong thời gian nắm quyền. Một trong những mục tiêu nổi bật trong chương trình nghị sự của Ngoại trưởng Mỹ trong chuyến công du kéo dài một tuần ở khu vực là để thảo luận việc tiếp tục đàm phán hòa bình giữa Ixraen và Palextin. Trong chuyến công du này, Ngoại trưởng Mỹ thực hiện hai chuyến thăm riêng rẽ đến al-Quds (Giêruxalem) và thành phố Ramallah ở khu Bờ Tây. Có lẽ vấn đề Palextin là mối lo ngại nhất cho Tổng thống Mỹ. Trên thực tế Barack Obama đang cố gắng tìm ra kết thúc có hậu cho giải pháp hai nhà nước đối với xung đột Palextin-Ixraen. Đó là lý do tại sao chính sách đối ngoại của Mỹ cũng đồng thời phải chật vật giải quyết nhiều vấn đề nghiêm trọng tại Trung Đông như khủng hoảng Xyri vốn liên quan trực tiếp đến lợi ích quốc gia cũng như an ninh quốc gia và khu vực của Mỹ. Ngoại trưởng John Kerry đang cố gắng hết sức để theo đuổi các vấn đề chính trị ở khu vực thông qua một cách tiếp cận mới đối với giải pháp hai nhà nước trong cuộc xung đột Ixraen-Palextin.

Ngoại trưởng John Kerry cho rằng nếu việc thành lập nhà nước Palextin được giải quyết thì sẽ tạo ra thay đổi trong cách thực thi vấn đề an ninh và xu thế của các phe nhóm Palextin như phong trào Hamas. Có lẽ Ngoại trưởng Mỹ đang theo đuổi vấn đề nhà nước Palextin với mục tiêu chính là đàn áp phong trào kháng chiến chống Ixraen ở Tây Nam Á và Đông Địa Trung Hải. Nếu phong trào Hamas cùng tinh thần chống đối của họ được nhà nước Palextin kiểm soát thì điều này sẽ mở ra xu thế cô lập cho các phong trào kháng chiến ở Đông Địa Trung Hải.

Trong tình hình hiện nay, phong trào Hezbollah của Libăng đã tham gia các vấn đề khu vực. Nếu Hezbollah chủ động dính líu vào cuộc khủng hoảng Xyri thì bản sắc Libăng với vai trò trung tâm trong trục kháng chiến chống Ixraen của họ tại khu vực sẽ bị che lấp bởi vai trò khu vực. Việc tiếp tục tình trạng này trong thời gian dài sẽ dẫn đến việc hình thành một nhà nước với nhiều vấn đề phức tạp khó đoán định liên quan đến sự cân bằng đối với các cường quốc khu vực. Do vậy, chuyển công du của Kerry lần này còn được đánh giá là để tiếp tục thực hiện những gì dang dở mà Giám đốc cơ quan tình báo trung ương Mỹ (CIA) John Brennan đã lên kế hoạch trong chuyến công du đến Trung Đông vào ngày 18/5/2012. Kế hoạch này từng gây nên nhiều sự ngạc nhiên cho dư luận quốc tế và giới phân tích thời điểm đó. Kết quả trong chuyến công du mà John Brennan đạt được chính là sự khởi đâu đê John Kerry thực hiện khi đên Trung Đông lần này. Tình hình chiến lược mơ hồ hiện nay tại khu vực cần được phân tích trên cơ sở những dấu hiệu “an ninh mơ hồ”. Với tình trạng không mấy rõ ràng trong vấn đề an ninh thì các hoạt động ngoại giao của John Kerry có thể tạo ra một không khí chiến lược mới nhằm hướng lái đồng minh bảo thủ tại khu vực vào các hoạt động phù hợp với chính sách an ninh và chiến lược của Mỹ.

Gần đây nhất, Quốc hội Mỹ đã thông qua dự luật gây sức ép đòi chính quyền cung cấp vũ khí chiến thuật cho các nhóm chiến binh ôn hòa Xyri, buộc Chính quyền Tổng thống Barack Obama phải thể hiện vai trò tích cực hơn trong việc hình thành những điều kiện an ninh ở khu vực. Xu thế này sẽ tạo nên cơ sở cần thiết cho những động thái chiến lược tiếp theo. Các điều kiện an ninh khu vực Trung Đông như trên là dấu hiệu cho động thái ngoại giao đổi mới, thể hiện nỗ lực nhằm tạo ra nền tảng an ninh chung giữa quyền bá chủ thế giới và chủ nghĩa bảo thủ ở khu vực. Kết quả là chuyến công du của Kerry đến Trung Đông lần này trên thực tế là việc tiếp tục và mở rộng con đường mà các Ngoại trưởng Mỹ tiền nhiệm từng đi để thúc đẩy các thỏa thuận chiến thuật, kiểm soát chặt chẽ hơn nữa cuộc khủng hoảng khu vực. Việc kiểm soát khủng hoảng thành công sẽ mở đường hơn nữa cho việc hạn chế sức mạnh của các phong trào kháng chiến, đồng thời khiến giới lãnh đạo Hamas phải thực hiện những thay đổi lớn trong chính sách của họ.

***

Bài phỏng vn cựu đại sứ Iran Mohammad Irani tại Gioócđani trên mạng “Tin Trung Đông” gn đây

+ Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã có chuyến công du đến khu vực Trung Đông lần thứ 4 kể từ khi đảm nhiệm vị trí này, trong đó có cả việc viếng thăm vùng lãnh thổ bị chiếm đóng của Palextin. Dường như cách tiếp cận trong nhiệm kỳ hai của Obama đối với tiến trình hòa bình Trung Đông đã có những thay đổi đáng kể so với nhiệm kỳ trước khi Tổng thống Mỹ bổ nhiệm Geogre Mitchell làm đặc phái viên để giải quyết vấn đề Ixraen- Palextin. Ông đánh giá thế nào về chính sách của Obama trong hai nhiệm kỳ liên quan đến vấn đề tiến trình hòa bình Trung Đông?

– Dường như người Mỹ luôn đặt vấn đề Palextin trong chương trình nghị sự của mình, đặc biệt liên quan đến việc tạo ra nền tảng cơ bản cho các thỏa thuận giữa chính quyền Ixraen và Palextin. Kể từ chuyến công du đầu tiên đến khu vực, thăm Ai Cập và có bài phát biểu trước sinh viên của trường Đại học Tổng hợp Cairô, Tổng thống Barack Obama đã cố gắng chuẩn bị cơ sở hòa bình cũng như thỏa hiệp cho Paiextin-Ixraen. Trong nhiệm kỳ đầu, ưu tiên số một của Tổng thống Mỹ không phải là vấn đề Palextin. So với biến động chính trị đang diễn ra dồn dập ở khu vực Trung Đông thì việc Netanyahu chuẩn bị tái tranh cử, đặt điều kiện để bắt đầu đàm phán và triển vọng về khả năng tiến trình đàm phán sẽ bế tắc… đã khiến vấn đề Palextin bị gạt qua một bên. Cần phải nhắc lại rằng một nửa nhiệm kỳ đầu của Obama dành để đối phó, giải quyết vấn đề biểu tình, thay đổi chế độ, làn sóng bạo động, biểu tình đường phố… trong “Mùa Xuân Arập” ở khu vực. Trong nhiệm kỳ hai của Obama, vấn đề Palextin, không thể tách rời chính sách đối ngoại của Mỹ ở khu vực Trung Đông, đã được đánh giá lại. Nguyên nhân là Thủ tướng Ixraen (vẫn như trước đây, luôn lặp lại luận điệu cứng rắn đối với Palextin). Tuy nhiên, trong việc thành lập nội các mới của Netanyahu, Chính phủ Mỹ đã đóng một vai trò quan trọng và trên thực tế Netanyahu buộc Obama cùng Chính phủ Mỹ phải vào cuộc. Trên cơ sở đó, John Kerry phải thực hiện nhiều chuyến công du đến khu vực. Ngoài nội dung thảo luận với các nước Arập về cuộc khủng hoảng Xyri thì tiến trình hòa bình Trung Đông cũng là ưu tiên trọng trong những chương trình làm việc của Ngoại trưởng Mỹ.

+ Trong những ngày đầu đảm nhiệm cương vị Tổng thống ở Nhà Trắng, Barack Obama cam kết giải quyết vấn đề tiến trình hòa bình Trung Đông. Tuy nhiên, đã bốn năm rưỡi trôi qua, không có tiến triển nào ngoại trừ bế tắc trong đàm phán. Lý do đằng sau thất bại trung gian hòa giải của Mỹ là gì?

– Trong giai đoạn đầu tiên của lịch trình, để thực hiện đàm phán giữa Palextin-Ixraen thì cần phải có sự hài hòa giữa Chính phủ Ixraen và Mỹ. Nói cách khác, nếu đảng Cộng hòa nắm quyền, đảng Likud cực đoan vẫn điều hành đất nước thì chắc chắn chấm dứt đàm phán sẽ là ưu tiên số một. Khi đảng Dân chủ ở Mỹ- lên nắm quyền và đảng Lao động đang lãnh đạo Ixraen thì giữa hai bên có nhiều quan điểm chung. Tuy nhiên, thực tế gần đây nhất vừa điễn ra: Obama trúng cử Tổng thông nhiệm kỳ hai và lên nắm quyền; Netanyahu và đảng cực đoan của ông ta tái đắc cử và cũng đang điều hành đất nước. Đây là nguyên nhân đầu tiên dẫn đến việc ngưng trệ đàm phán. Một lý do khác là Netanyahu và giới chức Ixraen cảm thấy sự yếu kém của các nước Arập do tác động của môi trường hiện nay chi phối trong khu vực. Điều này có nghĩa Ten Avíp cho rằng chính quyền các nước Arập ở Trung Đông đang bị biến động chi phối, tác động đến vấn đề nội bộ của họ, cần phải tập trung nỗ lực giải quyết khủng hoảng trong nước nên không còn chú trọng đến tình hình khu vực. Chính vì vậy Ixraen đánh giá Palextin đã mất sự ủng hộ của các nước Arập và Hamas không còn hứng thú ủng hộ Tổ chức Anh em Hồi giáo nữa. Kết quả của tất cả các giả định và diễn giải chính trị trên đã dẫn đến gia tăng đòi hỏi của Ixraen. Trong bối cảnh đó, nếu đặt ra mục tiêu đàm phán thì Ixraen sẽ ngồi vào bàn đàm phán ở thế thượng phong.

+ Trong cuộc gặp gỡ với Mahmoud Abbas, Ngoại trưởng John Kerry đã đề xuất ý tưởng viện trợ 4 tỷ USD để khôi phục nền kinh tế Palextin với điều kiện đổi lại là cần đạt được tiến triển trong tiến trình hòa bình Trung Đông, một động thái khiến Hamas phản ứng gay gắt và thậm chí điều tương tự cũng diễn ra trong nội bộ giói chức phong trào Fatah. Những người phản đối kế hoạch này buộc tội Kerry dùng thủ đoạn chính trị trao đổi lại viện trợ kinh tế. Ông đánh giá thế nào về đề nghị này và dự đoán của ông về đòi hỏi mà phía Oasinhtơn đưa ra cho chính quyền Palextin?

– Vấn đề liên quan đến việc cả hai bên (Netanyahu và Mahmoud Abbas) đã đưa ra những điều kiện quá cao trong giai đoạn đầu tiên, bản lề tạo điều kiện tiền đề cho quá trình đàm phán. Phía Palextin đề nghị Ixraen chấm dứt xây dựng các khu định cư trong khi Ten Avíp đòi hỏi phải công nhận Nhà nước Do Thái. Đây chính là yếu tố gây bế tắc trong đàm phán song phương. Dường như để phá vỡ rào cản này, Mỹ cần phải xuất đầu lộ diện, tham gia quá trình với khẩu hiệu khác để thay đổi điều kiện trên của cả hai bên. Yêu tố mà John Kerry tạo ra để vượt qua được rào cản này chính là tiến trình hòa bình kinh tế. Tất nhiên ý tưởng này từng được Tony Blair, cựu Thủ tướng Anh khởi xướng trước khi Kerry đảm trách cương vị Ngoại trưởng. Trên cơ sở đó, Kerry tiếp tục phát triển, thực thi, buộc Palextin phải tham gia đàm phán để đổi lấy khoản hỗ trợ tăng trưởng kinh tế 4 tỷ USD. Cùng với khoản hỗ trợ đó, Mỹ cùng đề xuất cải thiện đời sống người dân Palextin.

Chắc chắn, kế hoạch này sẽ đạt được một số thành quả nhất định. Tuy nhiên, mục đích quan trọng nhất của Mỹ chính là: khi đưa ra kế hoạch can thiệp vào kinh tế thì Palextin sẽ quên vấn đề quan trọng chính của họ là đòi lại đất, hồi hương người tị nạn… để thay thế bằng ưu tiên cho điều kiện kinh tế.

+ Trong cuộc gặp gỡ với Mahmoud Abbas, Tổng thống Ixraen Shimon Peres tuyên bố đa số người dân Ixraen hoan nghênh kế hoạch hòa bình về nhà nước Palextin thành lập trên cơ sở đường biên giới năm 1967. Trong khi đó, một số nhân vật chính giới cực đoan của Ten Avíp đã chỉ trích tuyên bố của Shimon Peres. Bộ trưởng Tư pháp kiêm Trưởng đoàn đàm phán hòa bình của Ixraen, Tzipi Livni khẳng định giới chức Ixraen có nhiều quan điểm khác nhau liên quan đến chi tiết trong kế hoạch hòa bình Trung Đông, nhất là vấn đề biên giới giữa hai bên. Đâu là nguyên nhân căn bản, sâu sa của những khác biệt chính trị trong chính quyền Ixraen?

– Chúng ta hãy cùng quay ngược lại dòng lịch sử. Ngay từ thời cổ đại, miền đất bao quanh Ixraen và các vùng lãnh thổ của Palextin đã nhiều lần bị đánh chiếm rồi lại tái chiếm. Sau khi Thế chiến thứ Nhất kết thúc, Hiệp định mật Sykes-Picot giữa Anh và Pháp đã chia cắt khu vực này và đặt dưới sự kiểm soát chung của hai nước. Năm 1917, lãnh thổ Palextin cho người Do Thái được thành lập dưới sự ủy trị cửa Anh, thu hút hàng trăm nghìn người Do Thái từ Anh trở về. Ngày 29/11/1947, Đại hội đồng Liên Hợp Quốc thông qua nghị quyết phân chia Palextin thành hai quốc gia Do Thái và Arập. Ngày 14/5/1948, giới lãnh đạo chủ nghĩa phục quốc Do Thái đã tuyên bố thành lập Nhà nước Ixraen và xua đuổi người Arập. Ngay lập tức, Ai Cập, Libăng, Xyri, Gioócđani và Irắc tuyên bố chiến tranh với Ixraen, bắt đầu giai đoạn Chiến tranh Arập-Ixraen. Một cuộc ngừng bắn được các bên liên quan tuyên bố năm 1949, thừa nhận các biên giới tạm thời, theo đó Ixraen có thêm được 26% lãnh thổ ủy trị ở bờ Tây sông Gioócđan. Về phần Gioócđani thì chiếm các vùng núi rộng lớn của Judea và Samaria, sau này được gọi là Bờ Tây. Ai Cập giành quyền kiểm soát một dải đất nhỏ dọc theo bờ biển, chính là Dai Gaza hiện nay. Sau khi liên quân Arập bị Ixraen đánh bại, khoảng 800.000 người Palextin đã bỏ chạy khỏi các khu vực bị Ixraen sáp nhập và trở thành những người tị nạn tại các nước láng giềng. Trong cuộc chiến tranh Arập-Ixraen diễn ra sau đó giữa Ixraen với Ai Cập, Gioócđani và Xyri vào năm 1967, Ixraen đã chiếm được Dải Gaza, bán đảo Sinai, vùng Bờ Tây sông Gioócđan và cao nguyên Golan.

Năm 1958, Fatah, tổ chức cách mạng đầu tiên của nhân dân Palextin, được thành lập dưới sự lãnh đạo của ông Yasser Arafat, tạo tiền đề cho Tổ chức Giải phóng Palextin (PLO) sau này. Năm 1969, tại “Quốc dân đại hội Palextin”, ông Arafat được chọn làm Chủ tịch PLO và 5 năm sau đó Liên đoàn Arập công nhận PLO là đại diện duy nhất của nmrời Palextin. Ngày 15/11/1988, “Quốc dân đại hội Palextin” ra tuyên ngôn độc lập, khẳng định nhà nước Palextin gồm lãnh thổ là khu vực Bờ Tây sông Gioóc đan do Gioócđani nhượng lại, được khoảng 100 quốc gia thừa nhận. Một tháng sau, tại Genevơ, ông Arafat gián tiếp tuyên bố thừa nhận sự tồn tại của Ixraen trong phạm vi của các đường biên giới trước năm 1967. Điều này có nghĩa là Dải Gaza và Bờ Tây sông Gioócđani không thuộc về Ixraen. Cả Mỹ và Ixraen đều hài lòng trước tuyên bố này.

Nếu nhà đàm phán và hoạch định chính sách chủ chốt của Ixraen là người đứng đầu nội các như là Netanyahu thì họ không nên chỉ dựa vào vấn đề đường biên giới. Trong tình hình hiện nay, họ không chỉ phản đôi đường biên giới năm 1967 mà còn không có bất kỳ định nghĩa cơ bản nào về vấn đề này. Nói cách khác, giới chức Ixraen phản đối mọi cuộc đàm phán với người dân Palextin để đạt được vấn đề chung nhất. Không chỉ bất đồng về đường biên giới năm 1967 mà phía Ixraen còn không chấp nhận những đường biên giới này, cho rằng khi so sánh với những điều kiện đã được đề xuất trước đây thì kế hoạch hòa bình gần đây đã được Ixraen nhân nhượng quá nhiều. Vài tuần trước đó, Ngoại trưởng các nước Arập, do Cata đứng đầu, đã đề xuất kế hoạch với Ngoại trưởng John Kerry. Theo kế hoạch này, các ngoại trưởng Liên đoàn Arập tuyên bố thay mặt cho người dân Palextin, họ sẵn sàng đảm bảo các nguyên tắc cơ bản của vấn đề không nên đề cập là khu định cư, đường biên giới mà nên tập trung trao đổi về vấn đề các vùng lãnh thổ, đổi đất lấy đất. Trên thực tế, bằng cách lờ đi vấn đề đường biên giới năm 1967 đã được công nhận trong thỏa thuận quốc tế, Liên đoàn Arập đã khẳng định rằng vấn đề này là bất di bất dịch và không nên đề cập đến nữa. Điều này gia tăng khác biệt giữa các các phe nhóm Palextin, đặc biệt là Hamas với Abbas. Hamas bất bình về kế hoạch hòa bình của Ngoại trưởng các nước Arập và Mahmud Abbas, khẳng định sẽ không bỏ qua mà tham gia tích cực vấn đề tiến trình hòa bình Trung Đông. Do vậy, nhằm tìm ra một giải pháp để tiếp tục thỏa hiệp, đàm phán là không thể trong những ngày này. Mặc dù Mahmoud Abbbas đã đề cập đến thỏa thuận an ninh với Ixraen nhưng có sự khác biệt giữa các phe phái trong chính quyền Palextin và Ixraen từ trưóc đó. Điểm mấu chốt chính là Mỹ đang điều khiển tiến trình hòa bình Trung Đông từ phía sau hậu trường, đang thực hiện tích cực vai trò trung gian và có thể thực hiện nhiều bước đi nghiêm túc hơn để hướng hai bên cùng ngồi vào bàn đàm phán. Tuy nhiên, chẳng có bằng chứng nào chứng minh cho tuyên bố này và dường như cũng chưa đạt được điểm chung nào để khiến hai bên cùng có thể chấp nhận ngồi vào bàn đàm phán.

+ Ngoại trưởng Anh từng chỉ trích quyết liệt việc Ixraen tiếp tục xây dựng các khu định cư. Đồng thời một số nguồn tin cho biết trong cuộc điện đàm trực tiếp giữa John Kerry và Đại sứ Ixraen ở Oasinhtơn, Ngoại trưởng Mỹ đã kịch liệt chỉ trích việc Ten Avíp xây dựng thêm các khu định cư, trái ngược với những gì mà chính quyền Do Thái đã cam kết với Nhà Trắng trước đó. Vậy cách tiếp cận của Mỹ và châu Âu đối với chính sách xây thêm khu định cư làm gia tăng căng thẳng của Ixraen là gì? Liệu có thể nói rằng những người bạn cũ của Ixraen đang coi chính quyền Ten Avíp hiện nay là trở ngại chính đối với đàm phán?

– Luôn luôn có sự khác biệt trong quan điểm của của các nước châu Âu và Mỹ về vấn đề Palextin. Khi nói đến các nước châu Âu thì chúng ta đang đề cập đến Liên minh châu Âu (EU). Từng nước châu Âu có quan điểm riêng của mình, đó là: các Nghị quyết của Hội đồng bảo an Liên hợp Quốc cần phải được thực hiện và việc công nhận đường biên giới năm 1967 là điểm khởi đầu của sức ép từ cộng đồng quốc tế đối với Ixraen. Trong những năm gần đây, Ixraen đã tăng cường xây dựng các khu định cư dọc theo đường biên giới năm 1967. Điều này khiến EU lo ngại rằng khoảng cách tồn tại giữa Ixraen-Palextin về kế hoạch hòa bình Trung Đông đang được mở rộng. Bên cạnh đó, một điểm quan trọng khác là Ixraen không cần quan tâm đến các quan điểm của châu Âu. Để đạt được quan hệ với Palextin hoặc bất kỳ hình thức nào của thỏa thuận, Ixraen luôn cầu cứu đến Mỹ và thực tế luôn nhận được sự ủng hộ của Mỹ đê gây áp lực lên Palextin và các nước Arập. Châu Âu cảm thấy ràng mình chẳng có vai trò gì trong tiến trình hòa bình Trung Đông và do vậy khi Mỹ đưa ra những đề xuất cho vấn đề Ixraen-Palextin chỉ càng khiến các nước châu Âu lặp lại bất đồng với các phần tử cực đoan trong giới chính trị Ixraen mà thôi.

About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
This entry was posted in Archives, Articles, International relations and tagged , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s