XUNG QUANH CUỘC ĐẤU TRANH VỀ HÌNH THÁI Ý THỨC Ở TRUNG QUỐC HIỆN NAY

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Bảy, ngày 7/9/2013

TTXVN (Hong Kong 5/9)

Tạp chí “Minh kính” s tháng 9 của Hong Kong đã cho đăng tải toàn văn “Thông báo v tình hình hình thái ý thức hiện nay” của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc. Đây được cho là nguồn gốc của “bảy điều không được bàn tán ” lan truyền trong các trường đại học gần đây. Ngoài ra, thông báo này còn được gọi là “văn kiện s 9”. Dưới đây là toàn văn thông báo do tạp chí “Minh kính” đăng tải:

Thông báo về tình hình hình thái ý thức hiện nay 

Kể từ sau Đại hội 18, xu thế chủ lưu của lĩnh vực hình thái ý thức hiện nay là dưới sự lãnh đạo kiên cường của Trung ương Đảng do đồng chí Tập Cận Bình làm Tổng Bí thư, kỳ họp Lưỡng Hội (Quốc hội và Hội nghị chính trị hiệp thương toàn quốc) đã thành công tốt đẹp, sự nghiệp của Đảng và Nhà nước có được sự mở đầu tốt đẹp, bầu không khí mới về tác phong của Đảng và tác phong của chính quyền đã xuất hiện, sức mạnh đoàn kết toàn dân tộc tiếp tục được tăng cường, sự tự tin về con đường, về lý luận và về chế độ tiếp tục được duy trì, xu thế chủ lưu của hình thái ý thức phát triển đi lên một cách tích cực và lành mạnh, chủ yếu thể hiện ở: Tinh thần Đại hội 18 của Đảng và hàng loạt bài phát biểu quan trọng của Tổng Bí thư Tập Cận Bình đã thống nhất tư tưởng của toàn Đảng, toàn dân, nền tảng tư tưởng chung về đoàn kết không ngừng được củng cố; tập thể lãnh đạo Trung ương khóa mới đã đưa ra một loạt biện pháp mới để quản lý đất nước và thực thi chính sách, làm rõ “giấc mộng Trung Hoa” nhằm thực hiện phục hưng dân tộc Trung Hoa vĩ đại, cải tiến tác phong công tác, liên hệ chặt chẽ với quần chúng, thực hành cần kiệm, phản đối phô trương lãng phí, tăng cường đấu tranh chống tham nhũng, hủ bại xây dựng sự liêm khiết, đã nhận được sự khen ngợi và ủng hộ của đông đảo cán bộ quần chúng nhân dân; Kiên trì lấy việc phát triển khoa học làm chủ đề, đẩy nhanh chuyển đổi phương thức kinh tế làm hướng đi chính, nâng cao chất lượng và hiệu quả tăng trưởng kinh tế làm trung tâm, đảm bảo xu thế phát triển tốt đẹp về kinh tế, nâng cao niềm tin của người dân vào viễn cảnh phát triển; Dốc sức bảo đảm và cải thiện dân sinh, đưa ra những biện pháp mới có lợi, có ích cho nhân dân, mọi người càng trông đợi hơn vào cuộc sống tốt đẹp trong tương lai; Mặt trận tuyên truyền tư tưởng văn hóa lấy việc học tập, tuyên truyền, quán triệt tinh thần Đại hội 18 làm nhiệm vụ chính trị quan trọng hàng đầu, nhanh chóng phát động phong trào và đưa phong trào đó phát triển theo chiều sâu, hưởng ứng chủ đề và đặc điểm nổi bật thời đại là “chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc” và “giấc mộng Trung Hoa”, đẩy mạnh công tác tuyên truyền chính diện, tăng cường dẫn dắt đi sâu nghiên cứu vấn đề, tăng cường quản lý mặt trận ý thức hệ, thúc đẩy thống nhất tư tưởng, tập hợp lực lượng, tạo bầu không khí tốt đẹp và mang tới sức mạnh tinh thần cho công cuộc phát triển mới trong sự nghiệp của Đảng và Nhà nước.

Những vấn đề nổi cộm đáng quan tâm trong lĩnh vực hình thái ý thức hiện nay

Đồng thời với việc khẳng định chủ lưu trong lĩnh vực hình thái ý thức, cũng phải nhìn rõ tình hình phức tạp và cuộc đấu tranh gay gắt trong lĩnh vực này. Hiện nay, có một số trào lưu, chủ trương và hoạt động tư tưởng sai lầm đáng quan tâm như sau:

Ca ngợi dân chủ trong chính trị và hiến pháp phương Tây. Mưu đồ phủ định sự lãnh đạo của Đảng hiện nay, phủ định chế độ xã hội chủ nghĩa đặc sắc Trung Quốc

Dân chủ trong chính trị và hiến pháp phương Tây có nội hàm và phương hướng chính trị rõ ràng. Bao gồm các nội dung như: Tam quyền phân lập, chế độ đa đảng, tư pháp độc lập, nhà nước hóa quân đội là quan niệm nhà nước, mô hình chính trị và thiết kế chế độ của giai cấp tư sản. Chủ đề dân chủ trong chính trị và hiến pháp đã có từ lâu, gần đây, liên tục được thổi phồng lên. Biểu hiện chủ yếu là: mượn cớ kỉ niệm 30 năm thực thi hiến pháp hiện hành để giương cao ngọn cờ “bảo vệ hiến pháp”, “quản lý đất nước bằng pháp luật”, đả kích rằng sự lãnh đạo của Đảng được đặt trên hiến pháp, Trung Quốc “có hiến pháp, nhưng lại không có nền chính trị hiến pháp”. Một số người còn dùng “giấc mộng chính trị hiến pháp” đề bóp méo “giấc mộng Trung Hoa” phục hưng dân tộc, nói rằng “dân chủ trong chính trị và hiến pháp là lối thoát duy nhất”, “Trung Quốc nên theo kịp trào lưu chính trị hiến pháp của thế giới”. Điểm mấu chốt của hành động ca ngợi dân chủ trong chính trị và hiến pháp phương Tây nằm ở chỗ trái với sự lãnh đạo của Đảng về hiến pháp và pháp luật, sử dụng dân chủ trong chính trị và hiến pháp phương Tây phủ định sự lãnh đạo của Đảng, thủ tiêu dân chủ nhân dân, thực chất là muốn phủ định hiến pháp của nước ta (Trung Quốc) và chế độ cũng như nguyên tắc mà hiến pháp xác lập, cuối cùng là thực hiện thay đổi ngọn cờ, đưa mô hình chế độ chính trị phương Tây áp đặt vào Trung Quốc.

Ca ngợi “giá trị toàn cu ”, mưu đ làm lung lay nền tảng lý luận tư tưởng cầm quyền của Đảng

Mục đích chính trị của một số người trong việc ca ngợi giá trị toàn cầu là muốn biến quan niệm giá trị phương Tây thành giá trị chung vượt không gian, xuyên quốc gia và xuyên giai cấp của nhân loại, cho rằng tự do, dân chủ, nhân quyền của phương Tây có tính phổ quát và tính vĩnh hằng. Biểu hiện chủ yếu là: bóp méo các giá trị dân chủ, tự do, bình đẳng, công chính và pháp trị mà Đảng tuyên truyền hướng dẫn, nói rằng “việc Đảng Cộng sản Trung Quốc tiếp nhận giá trị toàn cầu là thắng lợi của giá trị toàn cầu”; ca ngợi “quan niệm giá trị phương Tây là chủ lưu của văn minh nhân loại”, nói rằng “chỉ có tiếp nhận giá trị toàn cầu của phương Tây, Trung Quốc mới có tương lai”, “cải cách mở cửa chính là quá trình từng bước tiếp nhận giá trị toàn cầu”.

Trong bối cảnh các nước phương Tây chiếm ưu thế về kinh tế, quân sự và khoa học kĩ thuật trong thời gian dài, những luận điệu này có sức mê hoặc, có khả năng lừa dối cao, mục đích nằm ở việc lập lờ sự khác biệt về bản chất giữa quan niệm giá trị phương Tây và quan niệm giá trị mà chúng ta tuyên truyền hướng dẫn, cuối cùng dùng quan niệm giá trị phương Tây để thay thế quan niệm giá trị hạt nhân của chủ nghĩa xã hội.

Ca ngợi xã hội công dân, mưu đ làm sụp đ nên tảng xã hội với sự cm quyn của Đảng

Xã hội công dân là lý luận chính trị xã hội bắt nguồn từ phương Tây, cho rằng quyền lợi cá nhân trong lĩnh vực xã hội là tối thượng, nhà nước không được can dự. Mấy năm trở lại đây, khái niệm xã hội công dân đã được các thế lực chống Trung Quốc biến thành công cụ chính trị, một số người ở nước ta cũng có dụng ý khác trong việc ca ngợi xã hội công dân. Biểu hiện chủ yếu là: Mượn xã hội công dân để ca ngợi quan niệm chính trị phương Tây, cho rằng xây dựng xã hội công dân ở Trung Quốc là tiền đề bảo đảm quyền lợi cá nhân, là nền tảng thực hiện dân chủ trong chính trị và hiến pháp; Coi xã hội công dân làm “phương thuốc tốt” để Trung Quốc thúc đẩy quản lý xã hội ở cơ sở, tiến hành cái gọi là “hành động công dân” dưới các hình thức. Thực chất của việc ca ngợi xã hội công dân là muốn gạt bỏ sự lãnh đạo của các tổ chức cơ sở đảng và chính quyền cơ sở ra khỏi quần chúng ở cơ sở, thậm chí có đường lối trái ngược với sự lãnh đạo của các tổ chức cơ sở đảng và chính quyền cơ sở đối với quần chúng ở cơ sở, cuối cùng hình thành lực lượng đối kháng chính trị.

Ca ngợi chủ nghĩa tự do mới, mưu đ thay đi cơ chế kinh tế cơ bản của nước ta

Chủ nghĩa tự do mới chủ trương tự do hóa tuyệt đối, tư hữu hóa triệt để và thị trường hóa hoàn toàn nền kinh tế, phán đối bất cứ sự can dự và điều tiết nào của nhà nước đối với nền kinh tế. Các nước phương Tây do Mỹ cầm đầu mượn cớ toàn cầu hóa để ra sức thúc đẩy chủ nghĩa tự do mới ra toàn thế giới, gây ra hậu quả thảm họa đối với khu vực Mỹ Latinh, Liên Xô và các nước Đông Âu, cũng khiến bản thân rơi vào cuộc khủng hoảng tài chính quốc tế khó thoát ra được. Biểu hiện chủ yếu của chủ nghĩa tự do mới ở Trung Quốc là: cổ súy “thuyết thị trường vạn năng”, nói rằng điều tiết vĩ mô của nhà nước đã bóp nghẹp sức sống và hiệu quả của thị trường; Phản đối chế độ công hữu, nói rằng doanh nghiệp nhà nước của nước ta là sự “lũng đoạn nhà nước”, hiệu quả thấp, phá hoại trật tự kinh tế thị trường, nên “tư hữu hóa toàn diện”. Những luận điệu này, thực chất là muốn thay đổi cơ chế kinh tế cơ bản của nước ta, làm suy yếu sự kiểm soát của chính quyền đối với huyết mạch của nền kinh tế quốc dân.

Ca ngợi quan niệm v thông tin của phương Tây, thách thức nguyên tc Đng quản lý truyền thông và cơ chế quản lý xuất bản thông tin của nước ta

Một số người lấy “tự do thông tin” làm tấm biển quảng cáo, ca ngợi quan niệm thông tin phương Tây, phủ định nguyên tắc đảng chỉ đạo của truyền thông ở nước ta. Biểu hiện chủ yếu là: Khuyếch trương truyền thông thành “công cụ xã hội”, “quyền lực thứ tư”, bác bỏ quan niệm thông tin của Chủ nghĩa Mác; cố súy cho “dòng chảy tự do của thông tin mạng”, chỉ trích việc nước ta tăng cường quản lý Internet là trấn áp quyền tự do ngôn luận trên mạng, cho rằng truyền thông nước ta là “khu vực mù về pháp trị”, là “đặc khu nhân trị”, kêu gọi đưa ra Luật Thông tin theo quan niệm phương Tây, nói rằng nước ta hạn chế tự do xuất bản thông tin, cổ súy xóa bỏ ngành quản lý tuyên truyền. Thực chất của việc tuyên truyền quan niệm thông tin phương Tây là cố súy tự do thông tin trừu tượng, tự do thông tin tuyệt đối, phản đối sự lãnh đạo của Đảng với truyền thông, mưu đồ tạo bước đột phá để can dự vào lĩnh vực ý thức hệ ở nước ta.

Ca ngợi chủ nghĩa hư vô lịch sử, mưu đồ phủ định lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc và lịch sử Trung Quốc

Chủ nghĩa hư vô lịch sử lấy cớ “xét lại”, bóp méo lịch sử của Đảng và lịch sử của nước Trung Quốc mới (nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa). Biểu hiện chủ yếu là: Phủ định cách mạng, nói rằng cách mạng mà Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo “chỉ đóng vai trò phá hoại”; phủ định tính tất yếu lịch sử của việc lựa chọn con đường chủ nghĩa xã hội của Trung Quốc, nói rằng Trung Quốc đã “đi lầm vào ngã rẽ”, lịch sử của Đảng và lịch sử của nước Trung Quốc mới là “sự kéo dài của hàng loạt sai lầm”; Phủ định các sự kiện lịch sử và nhân vật lịch sử đã được ghi nhận, bôi nhọ các vị tiền bối cách mạng, lăng mạ lãnh tụ của Đảng. Gần đây, một số người còn nhân dịp kỉ niệm 120 năm ngày sinh của đồng chí Mao Trạch Đông, phủ nhận giá trị khoa học và vai trò chỉ đạo của tư tưởng Mao Trạch Đông. Một số người đã tách biệt, thậm chí phân chia thành hai thời kỳ lịch sử là trước và sau cải cách mở cửa, hoặc là dùng thời kỳ lịch sử sau cải cách mở cửa phủ định thời kỳ lịch sử trước cải cách mở cửa, hoặc là dùng thời kỳ lịch sử trước cải cách mở cửa phủ định thời kỳ lịch sử sau cải cách mở cửa. Điểm mấu chốt của chủ nghĩa hư vô lịch sử là mưu đồ thông qua việc phủ định lịch sử của Đảng và lịch sử của nước Trung Quốc mới đế phủ định hoàn toàn địa vị và vai trò lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc, tiến tới phủ định tính hợp pháp của việc Đảng Cộng sản Trung Quốc cầm quyền lâu dài.

Nghi ngờ cải cách mở ca, nghi ngờ tính chất xã hội chủ nghĩa của chủ nghĩa xã hội đặc sc Trung Quốc

Mấy năm gần đây, những bàn luận về cải cách liên tục xuất hiện, cái này nối tiếp cái kia, một số ý kiến rõ ràng đã xa rời chủ nghĩa xã hội mang đặc sắc Trung Quốc. Biểu hiện chủ yếu là: Có ý kiến quy kết cải cách mở cửa đã làm nảy sinh những mâu thuẫn, vấn đề trong phát triển, nói rằng “cải cách mở cửa vượt qua giới hạn”, “đi ngược lại phương hướng chủ nghĩa xã hội”, chất vấn rằng những gì mà Trung Quốc đang làm hiện nay rốt cuộc có còn là chủ nghĩa xã hội hay không, thậm chí trắng trợn gọi đó là “chủ nghĩa xã hội tư bản”, “chủ nghĩa tư bản nhà nước”, “chủ nghĩa tư bản quan liêu mới”. Có người nói rằng “cải cách còn lâu mới được thực hiện tới nơi tới chốn”, “cải cách thể chế chính trị đã làm trì trệ và gây trở ngại cho cải cách thể chế kinh tế”, kêu gọi phải tiến hành cải cách triệt để toàn diện theo tiêu chuẩn phương Tây. Những luận điệu này thực chất là muốn phủ định đường lối, chính sách, phương châm từ Hội nghị Trung ương 3 khóa 11 tới nay, tiến tới phủ định chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc.

Những trào lưu tư tưởng và chủ trương nêu trên tồn tại rất nhiều trong truyền thông hải ngoại và các ấn phẩm xuất bản phản động, được đưa vào lãnh thổ Trung Quốc qua Internet và các kênh bí mật. Trên các diễn đàn mạng, blog và trang xã hội Weibo (twitter phiên bản Trung Quốc) cũng có sự truyền bá nhất định. Những tư tưởng trên thỉnh thoảng xuất hiện trong hội nghị báo cáo, hội thảo, giảng đường đại học cao đẳng, diễn đàn thảo luận, hoặc trong một vài ấn phẩm xuất bản. Nếu để chúng lan rộng hoặc can dự vào nhận thức chung về tư tưởng của nhân dân trong các vấn đề trọng đại như giương ngọn cờ gì, đi con đường nào, hướng về mục tiêu nào, sẽ tác động đến đại cục ổn định phát triển và cải cách của nước ta.

Thế lực chống Trung Quốc và “phần tử bất đồng ý kiến” trong nước còn không ngừng tiến hành hoạt động tuyên truyền trong lĩnh vực hình thái ý thức của nước ta và thách thức hình thái ý thức chủ lưu của chúng ta, các hoạt động chủ yếu trong thời gian gần đây gồm: Thứ nhất, một số người phát tán thư công khai, thư kiến nghị, thư liên danh, đưa ra yêu cầu chính trị như thả “tù nhân chính trị ”, “xét lại” sự kiện 4/6 (sự kiện Thiên An Môn)… làm nóng các vấn đề nhạy cảm, vấn đề điểm nóng như công khai tài sản của quan chức, sử dụng Internet để chống tham nhũng, quản lý truyền thông…,gây ra sự bất mãn đối với Đảng và Chính phủ. Thứ hai, các đại sứ quán, lãnh sự quán, cơ quan truyền thông và các tổ chức phi chính phủ nước ngoài ở Trung Quốc tiến hành hoạt động trong lãnh thổ Trung Quốc dưới nhiều danh nghĩa, truyền bá quan niệm giá trị phương Tây, bồi dưỡng cái gọi là “lực lượng chính trị chống đối”. Thứ ba, tung các ấn phẩm chính trị phản động ở nước ngoài, một số người trong nước bí mật tổ chức biên soạn ấn phấm phản động, có một số người chụp, ghi hình theo đề tài nhạy cảm, phát tán tin đồn chính trị, bôi nhọ lãnh đạo Đảng và Nhà nước. Thứ tư, ủng hộ việc tự thiêu của người Tây Tạng, gây ra sự kiện khủng bố bạo lực ở Tân Cương, mượn vấn đề dân tộc tôn giáo tiến hành hoạt động phá hoại, li khai. Thứ năm, tăng cường tuyên truyền trên Internet ở nước ta, tiến hành tụ tập phi pháp trong lãnh thổ Trung Quốc. Thứ sáu, các “phần tử bất đồng chính kiến”, “nhân sĩ bảo vệ nhân quyền” sục sôi thể hiện, có kẻ hưởng ứng lời kêu gọi của thế lực chống Trung Quốc phương Tây. Tất cả cho thấy hoạt động tuyên truyền và chống tuyên truyền về hình thái ý thức vẫn nghiêm trọng, trong trường hợp chúng ta kiên trì sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, kiên trì chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc, thế lực chống Trung Quốc của phương Tây sẽ không thay đổi lập trường gây sức ép để buộc chúng ta thay đổi, trước sau vẫn tìm cách phân hóa, phương Tây hóa và xuất khẩu cuộc “cách mạng sắc màu” vào nước ta. Vì lẽ đó, chúng ta tuyệt đối không thể lơi là, càng không thể mất cảnh giác.

Coi trọng cao độ công tác hình thái ý thức

Kinh nghiệm lịch sử chứng minh không làm tốt công tác kinh tế sẽ xuất hiện vấn đề lớn, không làm tốt công tác hình thái ý thức cũng sẽ xuất hiện vấn đề lớn. Đứng trước rủi ro hiện thực từ việc thế lực chống Trung Quốc của phương Tây tiến hành Tây hóa, phân hóa và xuất khẩu “cách mạng sắc màu” đối với nước ta, đứng trước thách thức khắc nghiệt của lĩnh vực hình thái ý thức hiện nay, đảng ủy và chính quyền các cấp, đặc biệt là các đồng chí lãnh đạo cốt cán phải rất coi trọng công tác về hình thái ý thức, nắm chắc quyền lãnh đạo và quyền chủ động.

Tăng cường lãnh đạo đối với công tác hình thái ý thức

Đảng ủy và chính quyền các cấp phải nhận thức đầy đủ tính lâu dài, tính phức tạp và tính gay gắt của cuộc đấu tranh về hình thái ý thức, tăng cường hơn nữa ý thức chính trị, ý thức đại cục, ý thức trách nhiệm, ý thức hoạn nạn. Tăng cường trách nhiệm của người đứng đầu, đưa công tác hình thái ý thức vào chương trình nghị sự quan trọng, thường xuyên phân tích và nghiên cứu tình hình mới, xu hướng mới trong lĩnh vực hình thái ý thức, kịp thời ứng phó hữu hiệu, ngăn chặn và xử lý tốt các vấn đề về hình thái ý thức.

Dẫn dắt cán bộ đảng viên nhận rõ đúng sai về mặt lý luận

Bác bỏ mạnh mẽ chủ trương và trào lưu tư tưởng sai trái có ảnh hưởng và nguy hại lớn, giúp đỡ mọi người nhận rõ đúng sai, làm trong sạch nhận thức. Cán bộ đảng viên, đặc biệt là cán bộ cao cấp phải giỏi nhìn nhận vấn đề về mặt chính trị, về mặt đại cục, về mặt chiến lược và về mặt lý luận, nhận rõ bản chất của quan điểm, chủ trương sai trái, tức là nhận rõ sai lầm về mặt lý luận của quan điểm, chủ trương đó, có năng lực nhìn rõ bản chất của quan điểm, chủ trương sai lầm, cũng có năng lực nhận rõ sự nguy hại về chính trị của nó. Đối với các nguyên tắc chính trị lớn và những vấn đề đúng, sai lớn, việc ủng hộ cái gì, phản đối cái gì phải rõ ràng về chủ trương, kiên định về thái độ. Phải có kỉ luật chính trị nghiêm minh, bảo đảm sự nhất trí cao độ với Trung ương Đảng do đồng chí Tập Cận Bình làm Tổng Bí thư về mặt tư tưởng, về mặt chính trị và về mặt hành động, không cho phép tuyên truyền luận điệu đi ngược lý luận và đường lối, phương châm, chính sách của Đảng, không cho phép công khai phát biểu ý kiến đi ngược với quyết định của Trung ương, không cho phép bịa đặt, truyền bá tin đồn chính trị và nói xấu hình tượng của Đảng và Nhà nước.

Kiên trì không thay đi nguyên tắc Đảng quản lý truyềnthông

Chế độ chính trị và tính chất truyền thông của chúng ta quyết định điều này. Phải kiên trì phương hướng chính trị đúng đắn, nắm chắc nguyên tắc đảng chỉ đạo và trách nhiệm xã hội của truyền thông, về mặt chính trị (truyền thông) phải nhất trí với Đảng. Kiên trì định hướng dư luận đúng đắn, phải quán xuyến toàn bộ quá trình và các lĩnh vực công tác bằng yêu cầu định hướng đúng đắn, không để lọt trên các phương diện từ chính trị, nội dung, chương trình tới kĩ thuật. Đặt việc xây dựng đội ngũ và ê kíp lãnh đạo các phương tiện truyền thông ở vị trí quan trọng hơn, tăng cường giáo dục quan điểm về thông tin theo chủ nghĩa Mác, đảm bảo quyền lãnh đạo các phương tiện truyền thông đều nằm trong tay Trung ương Đảng do đồng chí Tập Cận Bình làm Tổng Bí thư.

Tăng cường quản lý một cách thiết thực trên mặt trận hình thái ý thức

Đối với sự kiện nhạy cảm, vấn đề khó khăn phức tạp về hình thái ý thức, phải ghi sâu trách nhiệm chính trị, dũng cảm đương đầu, dám nắm giữ, dám quản lý, phải làm tròn nhiệm vụ, phải làm hết trách nhiệm bảo vệ đất nước. Tăng cường quản lý mặt trận văn hóa, các cấp, hoàn thiện và thực thi chế độ quản lý liên quan, tuyệt đối không được để trào lưu tư tưởng và chủ trương sai lầm có kênh truyền bá. Nghiêm túc quán triệt thực thi “Quyết định của ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc về việc tăng cường bảo vệ thông tin mạng”, tăng cường dẫn dắt dư luận trên mạng, làm trong sạch hóa môi trường dư luận mạng, cải tiến và sáng tạo phương thức, phương pháp quản lý, phải làm được việc quản lý theo pháp luật, quản lý một cách khoa học và quản lý một cách hiệu quả.

***

Nhằm khng định quyn lực của mình, Tập Cận Bình vừa cần tới Mao Trạch Đông, vừa cần tới Đặng Tiu Bình, thng nhất lịch sử “30 năm lấy đấu tranh giai cấp làm nền tngvới lịch sử “30 năm ly xây dựng kinh tế làm trung tâm ” dưới quyn uy tuyệt đối của mình. Vìĩ thế, vào ngày 22/6 vừa qua, Tập Cận Bình đã triệu tập hội nghị Bộ Chính trị mở rộng. Hội nghị kéo dài tới ngày 25/6 và chủ đề đưa ra chỉnh là “bảo đảm sự nhất trí cao độ. Đây mới là nhu cu thực sự của Tập Cận Bình từ việc vội vàng nghiêng về phái tả, xây dựng quyền lực cá nhân, thực hiện “toàn đảng một lòng, cả nước một dạ” trong bối cảnh tình hình chia rẽ ở các cấp trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc đã công khai hóa. Dưới đây là nội dung bài viết liên quan của tác giả Mưu Truyền Hành:

Gần đây, hai tờ báo cùng một cơ quan của Trung Quốc không ngừng dấy lên làn sóng hình thái ý thức chống lại tư tưởng chính trị hiến pháp, trên mạng lại lưu truyền cái gọi là “bảy điều không được bàn tán” (bao gồm: không được bán tán về giá trị toàn cầu, tự do thông tin, xã hội công dân, quyền lợi công dân, sai lầm lịch sử của Đảng Cộng sản Trung Quốc, giai cấp tư sản quyền quý, tư pháp độc lập), “phong trào tam phản mới” (bao gồm: phản đảng, phản tổ quốc, phản dân tộc)…, đặc biệt việc giới truyền thông tiết lộ bài nói chuyện nội bộ của Tập Cận Bình, tất cả đều được nghiệm chứng bởi “văn kiện số 9”, khiến dư luận tả khuynh ở Trung Quốc được một phen huyên náo. Việc Tập Cận Bình nghiêng mạnh về phái tả không chỉ gây ra tranh cãi trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc, mà còn gây ra phản ứng trong nhân dân. Ngay cả Hồ Đức Hoa, một nhân vật thuộc phe Thái tử (phe con cháu nguyên lão, quan chức cấp cao) cũng đã lên tiếng phân tích việc Tập Cận Bình nghiêng về phái tả, thậm chí còn tiết lộ trong một lần gặp gỡ bạn học trường đảng của phe Thái tử rằng các quan chức thuộc phái “giá trị toàn cầu” và các quan chức thuộc phái “duy trì ổn định” đã quay lưng lại với nhau. Trong bối cảnh sự chia rẽ ở các cấp trong nội bộ Đảng Cộng sản Trung Quốc đã công khai hóa, vào ngàv vào ngày 22/6 vừa qua, Tập Cận Bình đã phải triệu tập hội nghị Bộ Chính trị mở rộng. Hội nghị nhấn mạnh “kiên trì đường lối chính trị, lập trường chính trị, phương hướng chính trị, con đường chính trị đúng đắn là kiên trì đại sự hàng đầu trong sự lãnh đạo của đảng và của việc kiên trì chế độ xã hội chủ nghĩa, cũng là đại sự hàng đầu của Bộ Chính trị”, “các đồng chí trong Bộ Chính trị phải đi đầu tự giác bảo vệ quyền uy của Trung ương, duy trì sự nhất trí cao độ về tư tưởng chính trị và hành động với Trung ương Đảng”. Đặc biệt, Tập Cận Bình còn nhấn mạnh một cách, khác thường rằng mỗi một ủy viên Bộ Chính trị đều phải bảo vệ “sự lãnh đạo của đảng và đại cục an ninh chính quyền xã hội chủ nghĩa”. Cách đề cập này là hết sức hiếm gặp trong các văn kiện chính thức của Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Xung đột nội bộ trong phái cầm quyền ở Trung Nam Hải

Từ khi Trung Quốc tiến hành cải cách mở cửa tới nay, nội bộ Trung Quốc luôn tồn tại ba phe. Một là “phe chủ nghĩa xã hội truyền thống” hay còn gọi là “phe chủ nghĩa xã hội chuyên quyền” (phái tả trong đảng). Hai là “phe chủ nghĩa xã hội đặc sắc” hay còn gọi là “phe chủ nghĩa xã hội thị trường” (phái trung gian trong đảng). Ba là “phe chủ nghĩa xã hội dân chủ” hay còn gọi là “phe chủ nghĩa xã hội chính trị hiến pháp” (phái hữu trong đảng). Giữa ba phe này tồn tại xung đột phe phái và đấu tranh hình thái ý thức xung quanh vấn đề cải cách mở cửa của Trung Quốc “đi con đường nào”: Hướng về phía tả (nghi ngờ cải cách), hướng về phía hữu (cải cách triệt để) hay đi con đường trung gian (cải cách kinh tế có giới hạn).

Trong ba phe trên, “phe chủ nghĩa xã hội đặc sắc” do Đặng Tiểu Bình làm đại diện luôn là phe cầm quyền chủ yếu ở Trung Nam Hải. Họ chủ trương kiên trì phương hướng cải cách thị trường, “không tranh luận” về hình thải ý thức dưới tiền đề không thay đổi vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Tuy nhiên, nếu xem xét kĩ “phái trung gian trong đảng” còn được chia thành “phái trung tả” và “phái trung hữu”, trở thành hai đầu của “mô hình phát triển Đặng Tiểu Bình”. Hồ Diệu Bang và Triệu Tử Dưong thuộc “phái trung hữu” trong “phe chủ nghĩa xã hội đặc sắc”. Họ có khuynh hướng tích Cực thúc đẩy xây dựng dân chủ hóa cùng với việc tiến hành cải cách mở cửa, hướng về phái hữu vưọt ra ngoài khuôn khổ “mô hình phát triển Đặng Tiểu Bình”, kết quả là lần lượt bị thanh lọc.  .

Ngay sau khi lên nắm quyền sau sự kiện 4/6 (sự kiện Thiên An Môn), Giang Trạch Dân rút bài học thất bại của “phái trung hữu”, về kinh tế, đã thể hiện khuynh hướng “chống tự do hóa”, hướng về phái hữu vượt ra ngoài khuôn khổ “mô hình phát triển Đặng Tiểu Bình”. Nhưng không lâu sau khi gặp phải sự chỉ trích của Đặng Tiểu Bình trong chuyến tuần du phương Nam (năm 1992), Giang Trạch Dân đã trở lại với phương hướng cải cách thị trường hóa của Đặng Tiểu Bình, phát triển kinh tế và tạo ra đặc quyền cho sự tham nhũng, đưa ra thuyết “Ba đại diện”, kết quả lại gặp phải sự chỉ trích của phe tả, trong đó có Đặng Lập Quần (nguyên Trưởng Ban Tuyên truyền Trung ương).

Sau khi lên nắm quyền, đứng trước áp lực của phe tả trong đảng và sự bảo thủ của người thầy chính trị là Đặng Tiểu Bình, so với thời kỳ cuối của Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào đã có điều chỉnh nhỏ về lập trường, bắt đầu dựa vào lập trường “trung tả” của “phe chủ nghĩa xã hội đặc sắc”, cố ý tuyên truyền “kí ức đỏ” (kí ức cách mạng), đưa ra sách ảnh Mao Trạch Đông nhân dịp kỉ niệm 60 năm Qụốc khánh (trong vấn đề này, ngay cả Giang Trạch Dân cũng viết thư đề nghị Trung ương). Cũng chính trong thời kỳ này, trong báo cáo công tác trình Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc, ủy viên Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc Ngô Bang Quốc đưa ra “hai việc tuyệt đối không được làm” (tuyệt đối không dập khuôn phương Tây, tuyệt đối không thực hiện đa đảng thay nhau cầm quyền) và “5 vấn đề không được phép thực hiện” (không thực hiện đa đảng thay nhau cầm quyền, không thực hiện đa nguyên hóa tư tưởng chỉ đạo, không thực hiện tam quyền phân lập và chế độ lưỡng viện, không thực hiện chế độ liên bang, không thực hiện tư hữu hóa). Việc này đã tạo điều kiện thuận lợi để phe tả trong đảng mà đại diện là Bạc Hy Lai (cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh) và hiện tượng “hát nhạc đỏ” (xướng hồng) có không gian trỗi dậy, dẫn tới bất đồng công khai ở Trung Nam Hải. Thực tế cho thấy “phái trung hữu” mà đại diện là ông Ôn Gia Bảo (khi đó làm Thủ tướng) đã nghiêm khắc phê bình Bạc Hy Lai tại một cuộc họp báo là đi theo con đường tả khuynh, ngược với “Hội nghị Trung ương 3”.

Tập Cận Bình tiến hành chỉnh đốn từ gốc, thực hiện “ý trời”

Tác giả Mưu Truyền Hành cho biết trong một bài viết trước Đại hội Đại biểu Toàn quốc Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 (Đại hội 18), ông đã nhận định rằng với tư cách lãnh tụ của phe Thái tử tiến vào Trung Nam Hải, Tập Cận Bình càng có tình cảm “chúng tôi là người kế nhiệm chủ nghĩa cộng sản” sâu đậm hơn. Do đó, có thể khẳng định Tập Cận Bình sẽ vội vàng hơn so với Hồ Cẩm Đào trong việc trở lại với hình thái ý thức cách mạng và vấn đề tự quản lý của Đảng Cộng sản Trung Quốc. Quả nhiên, sau khi chèo lái con thuyền Trung Nam Hải, Tập Cận Bình đã cho thấy rõ khuynh hướng nghiêng về phái tả để vượt ra ngoài khuôn khổ “mô hình phát triển Đặng Tiểu Bình”. Nhằm giành lấy “di sản” của Mao Chủ tịch, Tập Cận Bình thực sự vứt bỏ lập trường của phái cải cách trong Đảng Cộng sản Trung Quốc (lập trường trung hữu) của chính cha mình (ông Tập Trọng Huân, nguyên lão cách mạng, từng giữ chức Phó Thủ tướng Trung Quốc). Bạc Hy Lai, từng nói ở Trùng Khánh rằng: Nghĩ đi nghĩ lại thì trong Đảng Cộng sản Trung Quốc không có cái gì gọi là tài sản thực sự, chỉ có tư tưởng Mao Trạch Đông còn có thể gọi là tài sản thực sự, trở về với Mao Chủ tịch mới là tài sản thực sự. Họ cho rằng Mao Trạch Đông dù phạm phải bao nhiêu, sai lầm vẫn là người cha tinh thần, là người thầy dẫn dắt. Việc này cũng giống với việc Lưu Tiểu Phong (Giáo sư Viện Văn học, Đại học Nhân dân Trung Quốc) gần đầy đưa ra “Thuyết Cha già Dân tộc”, nói rằng tính hợp pháp của sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc có được từ đánh trận.

Vì lẽ đó, vừa lên nắm quyền, Tập Cận Bình ngay lập tức tiến hành chỉnh đốn từ gốc, ca ngợi và đưa Mao Trạch Đông về vị trí chính, thực hiện “ý trời” về tính hợp pháp giữa hai thời kỳ 30 năm (30 năm trước cải cách mở cửa và 30 năm sau cai cách mở cửa). Ngày 18/11/2012, Tân Hoa xã, hãng thông tấn nhà nước Trung Quốc, đã phát đi bài viết đặc biệt với tiêu đề “Tập Cận Bình khai mạc hội nghị Bộ Chính trị: Nâng cao năng lực “chống hủ bại, phòng biến đổi’”. “Chống hủ bại, phòng biến đổi” là khẩu hiệu tuyên bố với “diễn biển hòa bình” dưới thời cực tả ở Trung Quốc, nay lại trở thành nhiệm vụ quan trọng hàng đầu trong việc tăng cường kiểm soát hình thái ý thức của Tập Cận Bình sau khi tiến vào Trung Nam Hải.

Sau khi lên nắm quyền, Tập Cận Bình liên tục đưa ra câu từ và cương lĩnh bảo thủ, thậm chí là thụt lùi. Nhằm phối hợp với hành động nghiêng về phái tả của Tập Cận Bình, phe bảo thủ trong giới tư tưởng Trung Quốc đã phát động cuộc tấn công chưa từng có nhằm vào chủ nghĩa chính trị hiến pháp và giá trị toàn cầu, dẫn tới cuộc đấu tranh về hình thái ý thức giữa chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Việc này đã dẫn tới chuyện tờ “Quang Minh Nhật báo” phát đi bài “Chính trị hiến pháp là chuyện đương nhiên của quốc gia pháp trị” của Giáo sư Đại học Nhân dân Trung Quốc Hứa Sùng Đức, đồng thời là Chủ tịch Danh dự Hiệp hội Nghiên cứu Hiến pháp học Trung Quốc, phản bác lại bài “Chính trị hiến pháp thuộc chủ nghĩa tư bản” đăng trên tạp chí “Hng kỳ Văn cáo” và việc tờ “Thời báo Học tập” ngày 1/7 (ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc) đăng bài “Trí tuệ của Đặng Tiểu Bình” do ông Trường Giang, Chủ nhiệm Ban Nghiên cứu Giáo dục Xây dựng Đảng thuộc Trường Đảng Trung Quốc thủ bút, phản đối sự trở lại của xu hướng tả khuynh gần đây, gây ra sự chú ý rộng rãi trong chính trường Bắc Kinh. Từ đó có thể thấy xung đột giữa các phe phái ở Trung Nam Hải đã dẫn tới sự công khai hóa trong đấu tranh hình thái ý thức ở các cấp tại Trung Quốc.

Bốn đặc điểm nổi bật của việc Tập Cận Bình nghiêng về phái tả

Tập Cận Bình muốn làm một “trang nam tử thực thụ” cứu vãn “Đế quốc đỏ Liên Xô” trước đây, nhưng lại đẩy Lưu Vân Sơn (ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, Trưởng Ban Tuyên truyền Trung ương) lên phía trước. Hiện nay, ở Trung Quốc tồn lại một luận điệu lừa gạt nhất, đó chính là việc tuyên truyền “Lưu Vân Sơn bắt cóc Tập Cận Bình”, nói rằng “giấc mộng” của “hoàng đế tốt” bị các đại thần giải thích sai be bét. Kỳ thực, phần lớn trong số 7 vị ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị đương nhiệm thuộc phái Thái tử, hoặc “con cháu cách mạng”, Tập Cận Bình, Du Chính Thanh (Chủ tịch Hội nghị chính trị hiệp thương toàn quốc), Vương Kỳ Sơn (Trưởng Ban Kiểm tra Kỉ luật Trung ương), Trương Đức Giang (ủy viên trưởng Nhân đại Toàn quốc – Chủ tịch Quốc hội) và Lưu Vân Sơn đều cùng một phe. Những nhân vật quyền quý “đỏ” này luôn được hưởng nhiều đặc quyền. Việc họ sùng bái Mao Trạch Đông và chống lại chủ nghĩa chính trị hiến pháp được quyết định bởi bản tính chính trị của họ. Là lãnh tụ của phái Thái tử, việc Tập Cận Bình nghiêng về phái tả sau khi lên nắm quyền phù hợp với lợi ích chung của họ.

Để phán đoán bộ mặt thật của một chính trị gia không nên câu nệ vào một thời gian nào đó hay một lời nói và hành động nào đó. Nếu tiến hành phân tích một cách tổng hợp và hệ thống những quan niệm, lời phát biểu, cách xử lý vấn đề của Tập Cận Bình trước và sau khi lên cầm quyền cũng như ý đồ thật ẩn giấu đằng sau động tác giả của nhân vật này sẽ không khó để phát hiện ra rằng Tập Cận Bình tuyệt đối không phải là phái cải cách trong Đảng Cộng sản Trung Quốc. Hiện nay, việc Tập Cận Bình nghiêng về phe tả là điều chắc chắn. Hành động này của Tập Cận Bình có bốn đặc điểm nổi bật. Thứ nhất, tăng cường kiểm soát hình thái ý thức, tiến hành ca ngợi và làm đẹp lịch sử Đảng Cộng sản Trung Quốc cũng như những thành tích mà Trung Quốc đạt được, đặc biệt là khẳng định và kế thừa toàn diện “hai thời kỳ 30 năm”. Thứ hai, kiên trì sự lãnh đạo tuyệt đối của một đảng, tức là Đảng Cộng sản Trung Quốc, tẩy chay con đường giá trị toàn cầu và chính trị hiến pháp. Thứ ba, đi lại con đường “đảng quản lý đất nước”, phong trào quần chúng và chủ nghĩa dân túy kiểu Mao Trạch Đông. Thứ tư, sử dụng cái gọi là “ba tự tin” (tự tin về con đường, chế độ và lý luận) để bóp nghẹt không gian cải cách chính trị dân chủ hóa. Bốn đặc điểm nổi bật của việc Tập Cận Bình nghiêng về phe tả đều không phải là bị động hoặc bị thiết kế, mà là xuất phát từ tình cảm dạt dào, chủ động xuất kích của Tập Cận Bình. Lưu Vân Sơn chỉ có thể đứng nhìn việc này diễn ra, hoàn toàn đi theo (Tập Cận Bình) và tiến hành cổ súy (cho Tập Cận Bình).

Nhu cầu thực sự của Tập Cận Bình khi nghiêng về phái tả là gì?

Hiện nay, dưới sự yểm hộ của trận chiến hình thái ý thức mờ ảo, phái cầm quyền thế hệ thứ 5 ở Trung Quốc đang sử dụng khẩu hiệu “kiên trì phương hướng chính trị đúng đắn” làm biển quảng cáo, lợi dụng việc truyền thụ “kí ức đỏ” để triển khai đấu tranh chính trị phân biệt chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Nếu như nói rằng tranh luận về chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản thời kỳ đầu của cải cách mở cửa chủ yếu vẫn là đấu tranh hình thái ý thức thì trận chiến hình thái ý thức mờ ảo hiện nay phần nhiều được thể hiện ở nhu cầu hiện thực của nhóm lợi ích quyền quý tại vị. Từ tháng 5 trở lại đây, cuộc quyết đấu về lập trường và tình trạng lời qua tiếng lại gây ra bởi vấn đề “chính trị hiến pháp”, trên thực tế đã phản ánh việc nhóm lợi ích này sợ quyền lực và lợi ích của mình bị hạn chế, bị tổn hại; “nhóm lợi ích thuộc phe Thái tử” sợ đụng đến “miếng pho mát” không cần bỏ phiếu cũng có thể được kế nhiệm của mình. Do đó, họ mới có thể có thái độ thù địch và cản trở đối với cải cách chính trị hiến pháp. Nhằm thực hiện mục đích này, việc Tập Cận Bình nghiêng về phái tả tuyệt đối không cần tới hòm phiếu. Trong hội nghị về công tác tổ chức toàn quốc tiến hành từ ngày 28-29/6 vừa qua, Tập Cận Bình đã ra chỉ thị mới nhất: “phản đối việc bỏ phiếu một cách giản đơn trong tuyển chọn và sử dụng cán bộ”, rõ ràng là muốn cho thấy ý thức cầm quyền đã nhấn mạnh là “phục tùng chính trị” và từ chối “bỏ phiếu dân chủ”.

Ngày 22/8, “Đại Công báo ” (Hong Kong) đưa tin trước khi vụ bê bối chính trị của ông Bạc Hy Lai, nguyên ủy viên Bộ Chính trị trung ương Đảng cộng sản Trung Quốc, cựu Bí thư Thành ủy Trùng Khánh được đưa ra xét xử công khai, đã có 8 quan chức cấp bộ, địa phương “ngã ngựa” do dính líu đến tham nhũng và vi phạm kỷ luật. Việc xử lý các quan chức này thể hiện quyết tâm của Ban chấp hành trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc trong quản lý Đảng, quản lý đất nước và đấu tranh xử lý nạn tham nhũng hủ bại từ sau Đại hội 18 đến nay.

Tổng Bí thư Tập Cận Bình chú trọng công tác chống tham nhũng, hủ bại

Phát biểu trong một cuộc họp báo sau khi được bầu làm Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc khóa 18, ông Tập Cận Bình cho biết “muốn rèn sắt thì bản thân phải cứng rắn”. Điều này thể hiện quyết tâm quản lý Đảng nghiêm khắc của tân Tổng bí thư. Tại Hội nghị lần thứ hai của ủy ban kiểm tra Kỷ luật Trung ương khóa 18 diễn ra hồi đầu năm, Tổng bí thư Tập Cận Bình tái khẳng định quyết tâm của Đảng trong việc nghiêm túc xét xử một số cán bộ đảng viên, lãnh đạo cao cấp vi phạm nghiêm trọng kỷ luật Đảng. Đồng thời, ông Tập Cận Bình nhấn mạnh bất kể là ai, chức vụ ra sao, một khi vi phạm kỷ luật Đảng, pháp luật của Nhà nước sẽ bị truy cứu và xét xử nghiêm khắc.

Nói về đặc điểm công tác chống tham nhũng, hủ bại từ sau Đại hội Đảng 18 đến nay, ông Từ Hồng Vũ – Giáo sư Học viện Hành chính quốc gia cho biết một là, chính phủ khóa mới rất coi trọng công tác chống hủ bại, sáng suốt nhìn thẳng vào các vấn đề còn tồn tại, Tổng Bí thư Tập Cận Bình xác định rõ “Nạn hủ bại càng ngày càng nghiêm trọng sẽ dẫn đến mất Đảng, mất nước”; hai là, đưa ra cơ chế chống hủ bại “Ba trong một”, nghĩa là hình thành cơ chế phạt cảnh cáo làm cho không dám có hành vi hủ bại, cơ chế đề phòng không thể tham nhũng, hủ bại và cơ chế đảm bảo không dễ tham nhũng. Những cơ chế này nhằm sắp xếp khung và con đường tổng thể chống hủ bại. Ba cơ chế này phải cùng kết hợp với nhau để có thể quản lý tổng hợp.

Cơ chế phạt cảnh cáo đứng vị trí hàng đầu

Trong ba cơ chế trên, cơ chế phạt cảnh cáo để không dám có hành vi hủ bại được đặt lên hàng đầu: Ông Từ Hồng Vũ cho rằng vấn đề trị loạn cần có luật hình nghiêm khắc và đây là kinh nghiệm của lịch sử. Để trừng phạt nghiêm khắc các phần tử tham nhũng hủ bại, cần phải lấy việc xử lý các vụ án lạm dụng quyền lực phát sinh trong lãnh đạo cơ quan, cán bộ lãnh đạo và các vụ án tư lợi phi pháp làm trọng điểm. Biện pháp này chính là nhằm vào các “Đại lão hổ” (đại tham quan).

Trong hơn 10 tháng kể từ Đại hội 18 đến nay, đã có 8 quan tham cấp bộ “ngã ngựa”, trong số này có các quan chức cấp tỉnh như ủy viên tỉnh ủy, đại biểu nhân dân cấp tỉnh, chính quyền tỉnh, chính hiệp tỉnh và cũng có các quan chức cấp cao thuộc các bộ ngành trung ương và ban ngành của Quốc vụ viện (Chính phủ). Ngày 6/12/2012, Bộ Giám sát đã chứng thực ông Lý Xuân Thành, ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành trung ương Đảng, Phó Bí thư tỉnh Ủy Tứ Xuyên đã “ngã ngựa” vì có dính líu đến vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Thời điểm này cách thời điểm ông Lý Xuân Thành được bầu làm ủy viên dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng 20 ngày. Vụ việc trên mở ra thời kỳ chống tham nhũng hủ bại và xứ lý nạn tham ô của Tổng Bí thư Tập Cận Bình.

Bước sang năm 2013, vấn đề chống tham nhũng hủ bại của trung ương được đẩy mạnh. Trong tháng 1, ông Ngô Vĩnh Văn, Phó Chủ nhiệm ủy ban thường vụ tỉnh Hồ Bắc bị điều tra. Ngày 8/2, ông Chu Trấn Hồng, ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Quảng Đông, Trưởng Ban Công tác Mặt trận Thống nhất tỉnh Quảng Đông “ngã ngựa”. Ngày 12/5, ông Lưu Thiết Nam, Phó Chủ nhiệm ủy ban phát triển và cải cách Nhà nước, Cục trưởng Cục Năng lượng quốc gia bị miễn chức vì có dính líu đến vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Ông Lưu Thiết Nam là một vị quan chức cấp cao trong hệ thống Quốc vụ viện bị “ngã ngựa” kể từ Đại hội 18 đến nay. Từ đầu tháng 6 đến đầu tháng 7, chỉ trong vòng 1 tháng đã có 4 vị quan chức cấp địa phương “ngã ngựa”, đây là tần suất nhanh chưa từng thấy. Bốn quan chức trên bao gồm: ông Nghê Phát Khoa, Phó Chủ tịch tỉnh An Huy; ông Quách Vĩnh Tường, ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Phó Chủ tịch, Phó Chủ nhiệm ủy ban thường vụ Quốc hội tỉnh Tứ Xuyên; ông Vương Tổ Nghị, ủy viên thường vụ Đảng ủy Khu tự trị Nội Mông, Trưởng Ban Công tác Mặt trận Thống nhất Khu Tự trị Nội Mông; ông Lý Đạt Cầu, Phó Chủ tịch Chính hiệp Quảng Tây.

Tiếp tục phát huy sức mạnh của mạng lưới chống tham nhũng, hủ bại

Trong số 8 tham quan trên, có một nhân vật đã bị vạch trần tội lỗi bởi mạng Internet. Ngày 6/12/2012, một blogger đã tố cáo ông Lưu Thiết Nam vi phạm kỷ luật. Ngoài ra, các ông Lôi Chính Phú, cựu Bí thư Quận ủy Bắc Bội, Trùng Khánh; ông Phạm Duyệt, Vụ phó Vụ Chính pháp thuộc Cục Hồ sơ quốc gia; ông Đơn Đức Tăng, Phó Giám đốc sở Nông nghiệp tỉnh Sơn Đông cũng bị vạch trần tội lỗi bởi một số blogger trên mạng Internet. Qua các vụ việc này cho thấy vai trò quan trọng của quần chúng nhân dân trong phòng trào chống tham nhũng, hủ bại.

Tại phiên họp toàn thể lần thứ 2 của ủy ban kiểm tra Kỷ luật Trung ương, Bí thư Vương Kỳ Sơn cho biết: “Chúng tôi (ủy ban) luôn kiên định quan điểm có tham nhũng sẽ điều tra, nỗ lực xử lý kịp thời các tin báo của quần chúng nhân dân; có manh mối sẽ thẩm tra và các đối tưọng vi phạm kỷ luật Đảng, pháp luật của nhà nước sẽ bị nghiêm trị”. Thư Kỷ trưởng kiêm ủy viên thường vụ ủy ban kiểm tra Kỷ luật Trung ương Thôi Thiếu Bằng cho biết ủy ban sẽ ưu tiên xử lý các trường hợp dùng tên thật để tố cáo.

Theo ông Lý Vĩnh Trung, Phó Viện trưởng Học viện Kiểm tra giám sát kỷ luật Trung Quốc, trong giai đoạn chống tham nhũng, hủ bại hiện nay, sự kết hợp giữa kỹ thuật mạng, tố cáo của người dân và năng lực quản lý sẽ khiến mạng lưới chống tham nhũng, hủ bại phát huy sức mạnh tổng hợp. Đảng ủy và chính quyền các cấp cần tích cực chủ động, tăng cường năng lực quản lý, nhận thức và có hình thức khen thưởng kịp thời thì mới có thể phát huy hiệu quả mạng lưới này.

About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
This entry was posted in Articles and tagged , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s