MỸ VỚI VẤN ĐỀ SYRIA: GIỜ THÌ TẤT CẢ CÙNG CHUNG TAY

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Năm, Ngày 24/10/2013

(Tạp chí Time, ngày 16/9/2013)

Liệu Quốc hội có theo Tổng thống dấn thân vào một cuộc chiến tranh mà không ai muốn?

Trong những ngày này, ở mọi nơi bà đi tới, Nancy Pelosi nhận thấy thái độ hoài nghi. Nó trút xuống bà tại các buổi quyên góp để gây quỹ từ Boston đến Albuquerque, giữa những thành viên thuộc đảng Dân chủ của bà ở Capital Hill và ở quê nhà tại San Francisco, nơi tinh thần phản đối chiến tranh của những năm 1960 vẫn bao trùm thành phố này giống như làn sương mù vào mùa Hè. Nhà lãnh đạo phe thiểu số của Hạ viện nói về chiến dịch quân sự mà Tổng thống Obama đã chuẩn bị nhằm chống lại chế độ Syria: “Tôi không tình cờ gặp nhiều người nói ‘Hãy ném bom Assad’. Chắc chắn là có rất nhiều người đã nói ‘Không. Chúng tôi phản đối, phản đối, phản đối’”.

Pelosi nói rằng bà thậm chí còn nhận thấy bà bị đứa cháu thứ bảy của mình làm cho kinh ngạc vào ngày Quốc tế Lao động, đứa trẻ đã làm cho bà không dễ chịu với một câu hỏi. Thomas Vos, 5 tuổi, đã hỏi: “Tán thành hay phản đối cuộc chiến tranh ở Syria?” khi Pelosi chào từ biệt để bắt kịp chuyến bay tới một buổi họp khác tại Nhà Trắng về sự ứng phó của Mỹ đối với việc Syria sử dụng vũ khí hóa học. Khi các chính trị gia trích dẫn lời khuyên chiến lược từ những đứa cháu của họ, điều đó điển hình báo hiệu một sự lựa chọn bất đắc dĩ. Lần này chẳng có gì khác biệt. Đứa cháu trai nói với bà: “Cháu nghĩ là không có chiến tranh”.

Cuộc trò chuyện tiếp sau đó giữa Thomas và người lãnh đạo đảng Dân chủ tại Hạ viện là một hoàn cảnh tốt như bất cứ hoàn cảnh nào để bắt đầu một loạt mở đầu trong cuộc tranh cãi quốc gia mà Obama đã yêu cầu đất nước này thực hiện bên các bàn ăn tối và các máy làm nước uống mát, trong các phòng ủy ban và phòng họp của Quốc hội Mỹ. Vấn đề đang tranh cãi là các câu hỏi cơ bản về việc Mỹ sẽ đóng kiểu vai trò toàn cầu nào trong thập kỷ tới và những hành vi nào của các quốc gia khác là không thể chấp nhận được. Không có câu trả lời nào là dễ dàng. Tất cả các lựa chọn đều đi cùng với những nguy cơ không lường trước được.

Bằng chứng thuyết phục cho thấy rằng nhà độc tài của Syria, lo lắng cho sự tồn tại của chế độ mình, đã chĩa vũ khí hóa học vào người dân của ông ta, cho đến nay đã làm hơn 1.000 người thiệt mạng, vi phạm các chuẩn mực quốc tế đã tồn tại được gần một thế kỷ. Giờ đây, người dân Mỹ, thông qua những nhà lãnh đạo được bầu lên của họ, phải quyết định: Quân đội của họ có nên có nhiệm vụ trừng phạt những người sử dụng vũ khí hủy diệt hàng hoạt ở cách đó nửa vòng trái đất bằng các cuộc tấn công tên lửa hay không? Thậm chí nếu sự can thiệp không kiểm soát được thực tế – hoặc, tệ hơn là, khiến cho khu vực này bất ổn hơn nữa? Tổng thống đã đặt câu hỏi vào ngày 31/8: “Nếu chúng ta không thực thi trách nhiệm trước hành động vô cùng tàn ác này, người ta sẽ nói gì về quyết tâm của chúng ta nhằm

đương đầu với những người đã coi thường các nguyên tắc quốc tế căn bản? Với các chính phủ lựa chọn chế tạo vũ khí hạt nhân? Với những kẻ khủng bố phát tán vũ khí sinh học? Với những quân đội thực hiện tội diệt chủng?”.

Đối với Pelosi, người vào năm 2007 đã trở thành nữ chủ tịch đầu tiên của Hạ viện bằng việc tham gia vận động chống lại cuộc chiến tranh mới đây nhất ở Trung Đông về vấn đề vũ khí hủy diệt hàng loạt, câu trả lời là tấn công. Bà đang làm tất cả những gì có thể để thuyết phục các đồng sự của bà đi theo. Pelosi nói với tờ Time nhiều giờ sau khi phát biểu ủng hộ hành động quân sự tại Nhà Trắng vào ngày 3/9: “Tổng thống Obama đã không vạch ra một giới hạn đỏ. Giới hạn đó được lòng nhân đạo vẽ ra nhiều thập kỷ trước. Chúng ta là ai với tư cách là một đất nước? Bạn biết đấy, chúng ta là một siêu cường quốc”.

Nhưng ở một quốc gia đã mệt mỏi vì chiến tranh, quan điểm này đã và đang dần phai mờ. Một cuộc thăm dò ý kiến do trung tâm nghiên cứu Pew thực hiện trong những ngày cuối tuần dịp Quốc tế Lao động nhận thấy rằng ít hơn 1 trong 3 người Mỹ, chỉ gồm 29% đảng viên đảng Dân chủ, ủng hộ các cuộc không kích nhằm vào Syria. Trên thực tế, các cử tri thuộc đảng Cộng hòa có khả năng ủng hộ tổng thống nhiều hơn, với 35%, mặc dù nhiều nhà lập pháp thuộc đảng Cộng hòa cảm thấy khác.

Điều đó có nghĩa rằng để giành được sự phê chuẩn của quốc hội cho các cuộc tấn công bằng tên lửa, Obama sẽ phải chuyển hướng sang đảng có tư tưởng hoài nghi của chính ông để có được sự ủng hộ. Đó sẽ là một cuộc chiến khó khăn, đặc biệt là nếu các thành viên Quốc hội thuộc đảng Cộng hòa từ bỏ toàn bộ nỗ lực. Nhưng nếu Quốc hội phê chuẩn nghị quyết này trong những tuần sắp tới, thì phần lớn công lao sẽ thuộc về Pelosi và rất nhiều người miễn cưỡng thuộc đảng Dân chủ mà bà kéo theo. Một quan chức chính quyền có liên quan đến việc thúc đẩy vận động hàng lang thổ lộ: “Bà ấy chính là chìa khóa. Pelosi thực sự có chút ít ảnh hưởng với các thành viên có tư tưởng tự do của Hạ viện”.

Lựa chọn này xuất hiện khi những sự chia rẽ về chính sách ngoại giao cũ mà đã định rõ cảnh quan quốc gia kể từ sau cuộc chiến tranh Iraq – con diều hâu đảng Cộng Hòa, con bồ câu đảng Dân chủ – trở nên lẫn lộn. Giờ đây những người theo chủ nghĩa biệt lập thuộc đảng Cộng hòa đang thắng thế, trong khi những người bảo thủ khác sẽ trả giá đắt tại các khu vực cử tri của họ vì đã hỗ trợ cho bất cứ điều gì mà tổng thống muốn. Pelosi giải thích: “Đó không phải là kiểu bỏ phiếu mà ở đó bạn tiến tới người nào đó và nói: ‘Tôi thực sự cần bạn bỏ phiếu cho điều này’. Đây là cuộc bỏ phiếu mà ở đó bạn chỉ đưa ra thông tin, những sự việc, thông tin tình báo và đánh giá mà bạn có được về điều sẽ xảy ra nếu bạn không làm gì cả, cũng như điều sẽ xảy ra nếu bạn hành động”.

Buổi đi dạo tối thứ Sáu

Có lẽ phần đáng ngạc nhiên nhất của cuộc tranh luận về Syria là đất nước này rốt cuộc lại có cuộc tranh luận này. Các tổng thống từ lâu đã có đặc quyền để quyết định phái quân đội đến vào khi nào và ở đâu cho các cuộc tấn công hạn chế theo kiểu được dự kiến cho Syria, mà không cần có sự chấp thuận trước đó từ Quốc hội hay người dân Mỹ. Ronald Reagan xâm lược Grenada. George H. w. Bush xâm lược Panama. Bill Clinton phát động các cuộc không kích khắp khu vực Balkan và phóng các tên lửa hành trình vào Iraq và Afghanistan. Obama đã thực hiện vụ ném bom Libya và lật đổ nhà độc tài của đất nước này mà không cần bất kỳ sự chấp thuận nào từ Quốc hội.

Nhưng trong thời gian trước cái mà gần như là một cuộc tấn công được loan tin bằng điện báo vào Syria, tổng thống nhận thấy bản thân đang đứng một mình. Quốc hội Anh đã bỏ rơi ông. Liên đoàn Arập không thể cam kết. Liên Hợp Quốc đối mặt với sự cản trở của Nga, và Quốc hội Mỹ thì không thể đưa vội ra một lập trường có sức thuyết phục, do người dân Mỹ không mấy nhiệt tình.

Tất cả những gì tổng thống cần làm là nói một lời. Thay vào đó, ông lại đi dạo. Trong suốt 45 phút vào một buối tối oi bức của ngày thứ Sáu, 30/8/2013, ông đã đi dạo suốt bãi cỏ phía Nam của Nhà Trắng, chỉ vừa khuất tầm nhìn của những khách du lịch có ở khắp nơi đang chăm chú nhìn với những chiếc điện thoại iPhone giơ cao từ khu công viên National Mall. đó ông đã quyết định rằng ông không muốn phát động cuộc chiến này một mình.

Một giả thuyết về sự thay đổi vào phút chót của Obama đó là ông cần một cách để tránh cuộc xung đột mà ông đã tự đẩy mình vào. Nhưng các cố vấn cấp cao của Nhà Trắng nói rằng trên thực tế, quyết định đó là điểm mấu chốt mà Obama đã ngẫm nghĩ trong lúc nào đó. Sau 12 năm xung đột không ngừng – một số là do kế thừa, một số là do ông lựa chọn – và một thế hệ hoạt động hành pháp đơn phương hơn, Obama muốn quay trở lại kỷ nguyên mà trong đó tổng thống và Quốc hội là những đối tác ngang nhau. Thư ký báo chí Nhà Trắng Jay Carney nói với tờ Time: “Tổng thống đang đưa chúng ta thoát khỏi tình trạng chiến tranh thường trực”.

Vào tháng Năm, Obama đã trình bày một bài diễn văn tại một trường đại học quân sự ở thủ đô mà đã viện dẫn các luật lệ “kiềm chế quyền lực của tổng thống ngay cả trong suốt thời kỳ chiến trạnh”. Ông tin rằng Libya cần là một ngoại lệ, chứ không phải là một thông lệ, thời gian biểu của nó được đẩy vội bởi triển vọng về một cuộc tàn sát sắp xảy ra. Obama nói vào ngày 4/9 trong chuyến thăm Thụy Điển: “Điều quan trọng đối với chúng ta là phải dần từ bỏ thói quen chỉ nói suông, ‘À, chúng ta sẽ để cho tổng thống mở rộng các giới hạn thẩm quyền của ông đến chừng nào ông còn có thể’”. Nhưng nếu nước cờ đầu này thất bại và Quốc hội từ chối yêu cầu của ông, có thể có tổn thất thực sự đối với năng lực của tổng thống nhằm ngăn chặn các quốc gia ngang ngạnh khác như Iran và Triều Tiên bằng những sự đe dọa. Obama nói ông xứng đáng có quyền hành động chống lại Syria cho dù Quốc hội ngăn cản.

Nếu Quốc hội phê chuẩn hành động này, tổng thống sẽ tìm thấy vỏ bọc chính trị nào đó, hoặc ít nhất là sự đồng hành nào đó, trong trường hợp mọi thứ ở Syria từ xấu trở nên tồi tệ hơn. Các phụ tá của ông cũng lập luận rằng một mặt trận Mỹ đoàn kết sẽ đặt ra tiền lệ rõ ràng cho việc tạo dựng sự nhất- trí quốc tế chống lại việc sử dụng hoặc phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt, một mục tiêu then chốt trong nhiệm kỳ tổng thống của ông. Obama nói về cuộc chiến đấu nhằm kiềm chế mối đe dọa hạt nhân, ngay sau khi nhậm chức: “Các quy tắc phải là bắt buộc. Sự vi phạm phải bị trừng phạt. Lời nói phải có nghĩa gì đó. Thế giới phải sát cánh bên nhau”.

Như tình hình hiện nay, Obama có khả năng giành được sự ủng hộ cho một chiến dịch ném bom từ Thượng viện do đảng Dân chủ nắm giữ, nơi đã thảo ra một nghị quyết lưỡng đảng áp đặt những giới hạn về khoảng thời gian của một hoạt động tác chiến. Nhưng Hạ viện do đảng Cộng hòa kiểm soát sẽ khôn ngoan hơn. Trong khi Chủ tịch Hạ viện John Boehner và người đứng đầu đảng Cộng hòa tại Hạ viện Eric Cantor ủng hộ các cuộc tấn công nhằm trừng phạt Assad, Michael Steel, người phát ngôn của Boehner nói rằng họ kỳ vọng Nhà Trắng sẽ “giữ vai trò lãnh đạo trong bất kỳ nỗ lực trừng phạt nào”. Có nghĩa là: Obama đang đơn độc. Các thành viên Hạ viện không chỉ ngờ vực tổng thống. Hạ viện cũng đã bắt đầu tính toán các phí tổn của chiến tranh không ngừng. Nghị sĩ Trey Radel, một đảng viên đảng Cộng hòa ở Florida, hỏi: “Mục đích cuối cùng bên trong những đất nước này là gì? Chúng ta đã đạt được gì với việc đánh mất nhiều sinh mạng như vậy?”.

Các phụ tá của Obama giờ đây đang điên cuồng chạy nước rút nhằm tranh thủ sự ủng hộ của các thành viên còn đang lưỡng lự. Các thành viên tiến bộ thuộc đảng Dân chủ cảnh giác với một cuộc xung đột bỏ ngỏ, và một số người thì đang tích cực tham gia yận động chống lại một sự nghiệp được tổng thống từ đảng của chính họ bảo vệ. Trong một buổi thông báo tình hình qua điện thoại vào ngày Quốc tế Lao động cho những người thuộc đảng Dân chủ ở Hạ viện, Hạ nghị sĩ bang Minnesota Rick Nolan đã “lên lớp” Ngoại trưởng John Kerry về những hiểm họa của tình trạng sa lầy ngoại giao khác, ví cuộc xung đột ở Syria với Việt Nam. Theo một quan chức biết rõ về cuộc thảo luận, Noland đã chất vấn: “Có phải chúng ta đã quên mất những bài học ở Đông Nam Á?”.

Nhưng đây không phải là Việt Nam, như Kerry, người từng bị thương ở đó, biết rõ. Và các quan chức an ninh quốc gia của Obama đang thận trọng giải thích tại sao điều đó còn hơn cả là một cuộc nội chiến được cục bộ hóa. Họ lập luận rằng việc không hành động gì sẽ khuyến khích các kẻ thù khu vực, những người gây ra mối đe dọa an ninh trực tiếp cho Mỹ. Kerry nói với một tiếu ban Thượng viện vào ngày 3/9: “Iran đang hy vọng các bạn nhìn về hướng khác, Hezbollah thì đang hy vọng chủ nghĩa biệt lập sẽ thắng thế”. AIPAC, nhóm vận động hành lang thân Israel với ảnh hưởng to lớn trong số các đảng viên đảng Cộng hòa của Quốc hội, đã coi sự can thiệp của Mỹ là sống còn đối với các lợi ích an ninh của Israel.

Những lập luận này sẽ không giải quyết được những cuộc khủng hoảng bản sắc mà cả hai đảng đã và đang trải qua trong suốt một thập kỷ hoặc hơn thế. Kể từ sau vụ tấn công khủng bố 11/9, các đảng viên đảng Cộng hòa điển hình đã thuyết giáo một học thuyết về sự can thiệp bằng vũ lực nhằm truyền bá dân chủ, trong khi các đảng viên đảng Dân chủ theo chủ trương hòa bình đã cảnh báo trước các hiểm họa của những sự dính líu không ngừng. Nhưng những lời cảnh báo đó đã mờ nhạt. Giờ đây các đảng viên đảng Dân chủ đang có thiện cảm với những giá trị của sự can thiệp mang tính nhân đạo, trong khi phe cánh theo chủ nghĩa biệt lập của đảng Cộng hòa đang lớn mạnh, được nuôi dưỡng bằng sự rối loạn về kinh tế, sự trỗi dậy của phong trào Tea Party và một thập kỷ chiến tranh gây đau khổ. Một phụ tá ban lãnh đạo thuộc đảng Dân chủ ở Hạ viện nói: “Điều này dường như đã không phá vỡ những ranh giới truyền thống ở bên này hay bên kia lối đi”.

Cho dù Pelosi có thể tập hợp được các đảng viên đảng Dân chủ, thì những người thuộc đảng Cộng hòa có khả năng chia rẽ một cách sâu sắc. Dan Senor, một cố vấn có tư tưởng tân bảo thủ cho George w. Bush nói: “Sự phản đối mang tính bảo thủ đối với sự can thiệp ở Syria là triệu chứng của điều gì đó lớn hơn: các đảng chính trị thúc đẩy một quan điểm theo chủ nghĩa biệt lập mới khi đảng của họ không ở trong Nhà Trắng”. Nhưng ngay cả nếu quan điểm đó chỉ đơn thuần là điều nhất thời thì việc bỏ phiếu sẽ đẩy nhanh xung đột mà sẽ gây ảnh hưởng dội lại trong suốt các cuộc bầu cử sắp tới. Sự im lặng của nhà lãnh đạo Thượng viện thuộc đảng Cộng hòa Mitch McConnell về Syria – ngay cả trong các cuộc họp kín cấp cao – đã minh chứng một cách hùng hồn: dù có ảnh hưởng thế nào chăng nữa, McConnell biết rằng ông sẽ phải đối mặt với hậu quả không lường trước được từ những người tham gia phong trào Tea Party ở Kentucky trong nỗ lực tái bầu cử vào năm sau. Và cuộc bỏ phiếu này có thể đưa một số ngôi sao chính trị sôi nổi nhất của đảng Cộng hòa, bao gồm cả các Thượng Nghị sĩ Rand Paul và Marco Rubio, ra đấu với nhau trước cuộc bầu cử sơ bộ cho chức tổng thống vào năm 2016.

Khi cuộc bỏ phiếu diễn ra, đảng Cộng hòa có thể chia rẽ thành những người có quan điểm ôn hòa ủng hộ tổng thống, những người không thích Obama mà phản đối ông theo phản xạ, những người phản đối sự can thiệp và một nhóm nhỏ các đảng viên đảng Cộng hòa cho rằng Obama đang can thiệp chưa đủ. Ứng cử viên Thượng nghị sĩ Liz Cheney, con gái của vị “kiến trúc sư” cho cuộc chiến tranh Iraq Dick Cheney, đã nói trên đường đi vận động tranh cử tại Wyoming rằng bà phản đối một cuộc tấn công nhằm trừng phạt việc sử dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt của Chính quyền Assad. Lý do bà đưa ra là tổng thống đã thất bại trong việc xây dựng một kế hoạch can thiệp với những mục tiêu được vạch rõ.

Tất cả những sự cá cược đã kết thúc

Ngoài bản thân Obama, không chính trị gia nào có được lợi ích vì đã phản đối cuộc chiến tranh Iraq nhiều hơn so với Pelosi. Bà đã giành được “chiếc búa” của Chủ tịch Hạ viện sau khi các đảng viên đảng Dân chủ quét sạch Hạ viện trong các cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào năm 2006 và năm sau đó trở thành người ủng hộ sớm – nếu không nói là lặng lẽ – ứng cử viên phản đối chiến tranh với cái tên khôi hài. Từ lâu bà đã khiến việc lao vào cuộc chiến tranh tại Iraq trở thành vấn đề đặc trưng của bà, với tư cách là người lãnh đạo đảng lẫn thành viên của ủy ban Tình báo Hạ viện. Bà nói vào năm 2002, trước khi bỏ phiếu phản đối cho phép sử dụng vũ lực: “Tôi nói thẳng rằng việc đơn phương sử dụng vũ lực mà trước hết không dốc hết mọi phương thuốc ngoại giao và các phương thuốc khác và không thuyết phục người dân Mỹ thì sẽ gây hại tới cuộc chiến chống khủng bố của chúng ta”.

Vì vậy thật là mỉa mai khi một số những lập luận như vậy giờ đây được các đối thủ thuộc đảng Dân chủ “vay mượn”, những người tin rằng việc Mỹ hành động mà không có Liên Hợp Quốc là sai trái và sự dính líu vào cuộc nội chiến ở Syria sẽ gây xao lãng khỏi nhiều lợi ích cốt lõi của Mỹ hơn. Pelosi bác bỏ so sánh này. Bà nói về quyết định của mình: “Điều đó không đại diện cho bất kỳ sự thay đổi nào ở tôi. Cuộc chiến tranh Iraq không có giá trị thực chất. Ở Syria thì có. Và đó là điều tạo ra sự khác biệt”.

Như bà đã làm ngay khi dự luật về chăm sóc y tế của Obama có vẻ chùn bước vào năm 2010, Pelosi đã và đang thúc giục Nhà Trắng mở rộng chiến dịch quan hệ công chúng của mình. Bà đã thúc giục những người bạn thuộc đảng Dân chủ đọc tin tức tình báo mật mà bà cho rằng có tính quyết định. Bà cũng nói rõ ràng rằng bà sẵn sàng điều chỉnh cách diễn đạt bất kỳ sự cho phép nào để giành được phiếu bầu, kể cả các hạn chế có thể có về việc gửi binh lính tới đất nước này và các thời gian biểu cho việc kết thúc ném bom. Tuy nhiên, có những giới hạn trong sự linh hoạt của bà. Bà nói về điều luật: “Tôi nghĩ rằng có một số người đang nói rằng nó phải xác định số lượng các cuộc tấn công. Điều đó đi hơi xa một chút”.

Nhưng vấn đề lớn hơn là thuyết phục dân chúng rằng cuộc xung đột là hữu ích. Bà nói: “Điều này phải được đưa tới người dân. Họ phải ý thức được nhiều hơn, để biết tại sao một vị tổng thống đã chấm dứt hai cuộc chiến tranh, người biết rằng công chúng đã chán ngán chiến tranh, lại nói rằng tôi sẽ khởi xướng một cuộc tấn công thích hợp, có giới hạn ở Syria”.

Tuy nhiên, nói thì dễ hơn nhiều so với làm. Hơn 100.000 người đã thiệt mạng trong cuộc xung đột Syria, chỉ với một phần nhỏ chết do vũ khí hóa học. Các phụ tá của Nhà Trắng đã nói một cách thẳng thắn rằng sứ mệnh của Mỹ tại Syria không phải là chấm dứt sự tàn sát hoặc kết thúc cuộc nội chiến thông qua sức mạnh quân sự. Đứng trước nỗi kinh hoàng này, cả Obama lẫn Pelosi đã cố sắng tập trung sự chú ý vào lợi ích an ninh quốc gia của việc chấm dứt sử dụng vũ khí hóa học. Pelosi hỏi, đề cập đến những cư dân ở miền Đông Damascus bị thiệt mạng trong vụ tấn công hóa học gần đây nhất vào ngày 21/8: “Nếu ông ta nã đạn vào họ thì điều đó sẽ tạo nên sự khác biệt gì? Rất nhiều. Bởi vì ông đã sử dụng vũ khí hóa học, mà đó là một mối đe dọa”.

Khi đứa cháu trai 5 tuổi của bà hỏi rằng những đứa trẻ bị Bashar Assad giết liệu có ở Mỹ, Pelosi đã phải đưa ra một lập luận khác. “Tôi nói, ‘À, không. Nhưng chúng là trẻ con, dù chúng ở bất cứ nơi nào’”. Đó là một lời biện hộ gây xúc động được các thành viên của cả hai đảng sử dụng từ lâu nhằm bảo vệ sự dính líu của Mỹ vào các cuộc xung đột ở xa. Lập luận của bà không phải là với đứa trẻ này; đó là lập luận với các thành viên ở chính đảng của bà về một câu hỏi mà không có được những câu trả lời hay. Pelosi từ chối mạo hiểm đánh cược xem mọi việc sẽ thành ra thế nào. Bà nói: “Hãy xem điều đó diễn ra thế nào”.

About Văn Ngọc Thành

Dạy học nên phải học
This entry was posted in Archives, Articles, International relations and tagged , , , . Bookmark the permalink.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s